Dự án VP6 Linh Đàm Chung cư VP6 Linh Đàm

Thứ 7, 19/09/2020

Đang duyệt: Trang chủ Truyện cười

Người ta có thể thay đổi thế giới bằng… tự truyện

ừ ngày đã là vợ chồng, tôi cảm thấy mình bị xiềng bằng một sợi dây không quá ngắn cũng không quá dài.
 Chỉ đủ có cảm giác lúc nào cũng vương vướng, lúc nào nàng cũng hiện diện, và lúc nào cũng hừng hực nộ khí gây gổ, dù thật ra chẳng có chuyện gì đáng ầm ĩ.
 
Đại loại những chuyện mà cánh đàn ông cho là vặt vãnh thì với các bà là hệ trọng. 3 ngày trước, nàng nhắn tin: "Em nhớ anh!", vừa đọc xong, tôi liền có cuộc điện thoại, công việc kéo dài nên chưa kịp trả lời thì điện thoại đổ chuông.
 
Nàng hỏi ngay: "Sao anh không trả lời em?". Lúng túng thế nào tôi lại nói "Anh chưa nhận được tin!". "Vậy điện thoại anh để đâu?". "Anh để trên bàn". Nàng cao giọng: "Điện thoại em mua, tiền cước em trả, tại sao anh lại biến thứ di động thành cố định, còn anh lẽ ra phải ngồi một chỗ thì lại… di động?". "Anh đâu phải là một kẻ tàn phế, anh phải xê dịch, phải đi đây đi đó …". "Có đến cung trăng đi nữa anh cũng phải mang điện thoại theo!". Tôi chống chế: "Lúc nào cũng cồm cộm…".
 
Nàng rít qua kẽ răng: "Anh đã bắt đầu chán em rồi phải không? Anh đã không còn trông chờ lời nhỏ to tâm sự của em, anh đã thấy em vướng víu, em là sợi dây ràng buộc…". Thế là hờn dỗi, là nước mắt, là "cấm vận". Tôi căng thẳng. Nàng, kẻ gây hấn chắc còn căng thẳng hơn. Rồi may cho cả hai là nàng vớ được một quyển tự truyện của một ngôi sao mà nàng từng mến mộ. Nàng đọc, say sưa, quên chồng, quên cãi vã, quên điện thoại, quên tin nhắn, quên cả thế giới liên tục đổi thay, không ngừng chuyển dịch và đợi đến Tết Lào mới… phẳng.
 
Tò mò, tôi cũng tìm mua một quyển và đọc. Tôi đọc một lèo, vì không có cái thú nhấm nháp như nàng. Thế là nàng bực. Nhờ bực mà nàng "chiếu cố" đến chồng. Nàng gấp sách lại, quay sang tôi: "Quyển sách viết cảm động đến thế mà mặt anh tỉnh bơ…". "Xúc động anh dành hết cho em rồi!". Nàng ngồi bật dậy: "Em căm ghét nhất là gì anh biết không?". "Là biến điện thoại di động thành cố định, còn người lẽ ra phải cố định thì lại di động!". "Chỉ đúng một nửa, vì thờ ơ với những tín hiệu phấp phỏng trông đợi nhớ thương dù được truyền đến từ sóng điện thoại cũng đã biểu hiện sự chai sạn, thờ ơ. Mà thờ ơ cũng là một dạng vô cảm!".
 
Mắt nàng ngân ngấn nước: "Chính sự vô cảm đã đẩy người đàn bà này (nàng dứ dứ quyển sách về phía tôi) cô độc đến cùng cực. Và cũng chính vì cô độc mà nàng đã lao vào tình yêu như một con thiêu thân. Và… (nàng ấp quyển sách lên ngực, mơ màng…) nàng đã gặp được những mối tình thật sự với những người đàn ông thật sự, những người đàn ông biết làm cho người đàn bà mình yêu hạnh phúc, biết làm cho tình yêu thăng hoa, những người đàn ông…".
 
Người tôi nóng ran trước lời tán dương về những người đàn ông hoàn hảo và đầy ma lực trong sách và trong mắt nàng. Tôi thấy mắt mình nổ đom đóm và như hóa rồ trước gương mặt khát khao mê muội của nàng. Tôi cố huy động sự tỉnh táo và lập tức "cóp-py" gần 100 phần trăm câu nói nổi danh quen thuộc, rồi nhìn nàng, gằn giọng: "Người ta có thể thay đổi thế giới, thay đổi quá khứ và thay đổi cả chính bản thân bằng cái gọi là… tự truyện!".

Đánh giá của bạn về bài viết

Tổng số: 0 Trung bình: NaN
HỘI NGHỊ, GIAO LƯU BAN LÃNH ĐẠO TW HỘI KHOA HỌC PHÁT TRIỂN NGUỒN NHÂN LỰC - NHÂN TÀI VIỆT NAM VỚI CÁC ĐƠN VỊ TRỰC THUỘC VÀ BAN VẬN ĐỘNG THÀNH LẬP THÀNH HỘI NHÂN LỰC - NHÂN TÀI HÀ NỘI
người đẹpTrung tâm Hợp tác Quốc tế và Phát triển Tài năng ViệtVIETNET-ICTYVS Vietnam