Hoi nhan tai Viet Nam
Đang tải dữ liệu...

Tin tức của TW Hội từ ngày 01/11/2008 đến ngày 30/11/2008!

 Trang chủ | Diễn đàn | Liên hệ - Góp ý | 
Giới thiệu
Hoạt động của TW Hội
Tin tức - Sự kiện
Nghiên cứu-Tham luận
Bản tin Trí thức & Phát triển
Gương Mặt Việt
Nghiên cứu - Khoa học
Lãnh đạo-Quản lý
Doanh nghiệp
Giáo dục - Đào tạo
Văn hóa- Nghệ Thuật
Thể thao
Học sinh - Sinh viên
Thời trang
Nhân tài xưa và nay
Nhân tài thế giới
Đơn vị trực thuộc Hội
Hội Viên
Văn bản pháp quy
Góc thư giãn
Liên hệ - Góp ý
Tìm kiếm
Tìm kiếm nâng cao
Thống kê truy cập
Số lượt truy cập: 674.710
Người đẹp

“Thập đại mỹ nhân Việt Nam” và cuộc sống sau vương miện (2)

“Thập đại mỹ nhân Việt Nam” và cuộc sống sau vương miện (1)
Liên kết
Trang chủ  >  Tiếng Việt  >  Gương Mặt Việt  >  Học sinh - Sinh viên
Nghị lực vươn lên của cô học trò nhỏ
Theo Dân trí   
12:00' AM - Thứ hai, 01/01/1900
Chiếc giường là người bạn duy nhất của Tình khi ở nhà.

Ngồi trước mặt tôi là một cô gái đã ở tuổi 18, nhưng Nguyễn Thị Tình quắt lại như một em bé mới lên 10. Căn bệnh quái ác khiến cho các khớp xương của em to dần, đau đớn, lưng còng xuống. Dù không còn đi lại được trên chính đôi chân của mình, nhưng trong em, niềm hi vọng về một tương lai tốt đẹp chưa bao giờ tắt…

Theo chân thầy Lê Xuân Thạnh - Hiệu trưởng trường THPT Đăk Hà (huyện Đăk Hà, tỉnh Kon Tum) chúng tôi vượt quãng đường dài trên 10km để đến Xóm 1, khối phố 9, thị trấn Đăk Hà, nơi có cô bé tật nguyền nhưng giàu nghị lực vượt khó Nguyễn Thị Tình…

Từ một buổi chiều định mệnh

Mẹ em, bà Nguyễn Thị Tho (53 tuổi) kể lại trong làn nước mắt dàn dụa. Ấy là vào một buổi chiều mùa mưa tầm tã của đất trời Tây Nguyên năm 1995, cô bé Tình 6 tuổi đang một mình chơi trước sân nhà bỗng thấy bàn tay tê cứng, mặc dù em rất cố gắng cử động nhưng các ngón tay đã không theo sự điều khiển của trí não. Hoảng sợ, em chạy vào nhà ùa vào lòng mẹ và…khóc. Kể từ đó, các đốt khớp xương tay, xương chân của em cứ to dần rồi lan rộng ra ở các đốt khớp xương khác trên toàn thân khiến Tình ngày càng đau đớn, đi lại làm việc khó khăn.

Năm 2000, gia đình vay mượn ít tiền đưa em ra Hà Nội chữa trị hơn 2 tháng, nhưng cuối cùng phải quay trở về do hết tiền, với kết luận của bác sỹ: em bị khớp lớn trước tuổi! Từ đó, Tình ngày càng quắt người lại, lưng còng xuống và…gần 7 năm nay em đã không thể đi lại trên chính đôi chân của mình nữa!


Mọi sự di chuyển của Tình đều cần phải có người giúp đỡ.

Nghị lực vươn lên

Từ trường THPT Đăk Hà đến nhà của Tình, đồng hồ công-tơ-mét chỉ 10km có dư. Bố mẹ Tình quê tận Vũ Thư-Thái Bình dắt díu nhau vào Kon Tum lập nghiệp từ năm 1987. Khó khăn chồng chất khó khăn, nhất là sau khi em Tình ngã bệnh. Ông Nguyễn Quang Thăng (52 tuổi) bố của em Tình nói: “Con bé tật nguyền nhưng ham học quá nên nhiều lúc muốn cho con nghỉ học lại không nỡ”.

Địa chỉ giúp đỡ em Tình: Ông Nguyễn Quang Thăng, Xóm 1, khối phố 9, thị trấn Đăk Hà, huyện Đăk Hà, tỉnh Kon Tum.

Gần 7 năm ròng, trời nắng cũng như mưa, ông ngày 2 buổi đèo con vượt hơn 10km để đến trường bằng xe đạp. Buổi trưa, Tình phải ở lại trường và ăn cơm nắm mẹ chuẩn bị cho từ sáng trước khi đi học. Thầy Hiệu trưởng Lê Xuân Thạnh nói, vì lớp học của Tình ở tầng 3 nên việc lên xuống cầu thang đều trông nhờ vào các bạn nam cõng.

Tình cười hồn nhiên: Lớp cháu có 11 anh con trai đều thay phiên nhau cõng. Thương nhất là lúc trưa chỉ một mình, Tình phải lết trên đôi chân tật nguyền từng bậc thang một để đi vệ sinh. Khi được hỏi, khó khăn nào lớn nhất trong việc học, Tình trả lời: Hai bàn tay của cháu càng ngày mất cảm giác dần, có lúc cầm bút rơi lúc nào không biết. Thế nhưng Tình lại là học sinh giỏi liên tục qua các năm.

Thầy Lê Xuân Thạnh xác nhận: em Tình hồi ở cấp 2 học rất tốt, lên cấp 3 em luôn đạt danh hiệu học sinh tiên tiến, chúng tôi chỉ sợ trong năm cuối cấp này đôi tay của em tê liệt nặng sẽ khó khăn trong mùa thi cử sắp tới.

Năm 2005, Tình là một trong số ít học sinh ở Kon Tum được nhận học bổng "Vì ngày mai phát triển" với số tiền 1 triệu đồng. Số tiền này, theo mẹ của Tình nói, "để thêm vào nhờ thầy giáo trên phố huyện mua cái máy vi tính cũ cho Tình học". Còn Tình tâm sự: Cháu cố gắng tốt nghiệp xong sẽ theo một lớp tin học, để sau này nếu có điều kiện sẽ mở tiệm internet công cộng nuôi thân!

Thay cho lời kết

Khi tiễn chúng tôi ra ngõ, bà Tho nói trong nước mắt: Do gia đình khó khăn quá nên chúng tôi đành phải ngưng không cho cháu tiếp tục uống thuốc nữa. Bác sĩ bảo nếu uống thuốc thì sẽ làm chậm sự phát triển của bệnh. Nhìn cô bé Tình với đôi mắt sáng, vầng trán cao thông minh đang ngồi trên xe lăn, quả thật chúng tôi cũng cảm thấy thương em quá đỗi.

Không dám hứa điều gì với ông bà Tho, nhưng chúng tôi nhủ thầm, qua bài báo này mong nhận được nhiều tấm lòng hảo tâm đến với em Tình, để em có đủ nghị lực đi đến cùng cái đích mà em đã chọn.

Bài và ảnh Đại Hoà

Nguồn:  Theo Dân trí
Số lượt đọc:  33  -  Cập nhật lần cuối:  20/04/2007 08:22:33 AM
  Đánh giá của bạn về bài viết:
Tổng số:  0     Trung bình:  0
Bài mới:
  • Gặp cô thủ khoa điểm văn cao nhất nước  
  • Nữ thủ khoa Trường Đại học Sorbonne  
  • Bí mật may mắn của cô bé đoạt học bổng 67.000 đôla Úc  
  • Bài đã đăng:
  • Gặp cô thủ khoa điểm văn cao nhất nước
  • Nữ thủ khoa Trường Đại học Sorbonne
  • Bí mật may mắn của cô bé đoạt học bổng 67.000 đôla Úc
  • 40 tuổi sẽ là Phó Chủ tịch nước
  • Thủ khoa ĐH Bách Khoa: Suýt bỏ học vì thương bố mẹ
  • Đạt giải quốc gia - mơ giải quốc tế
  • “Cá cảnh” ra đại dương
  • Thông báo

    Tiêu chí trao giải thưởng nhân tài Việt Nam của Hội Khoa học phát triển nguồn nhân lực nhân tài Việt Nam và Quỹ hỗ trợ nhân tài Việt Nam. Chi tiết...

    Tản mạn đó đây
    10 lời nguyền kỳ lạ trong lịch sử
    10 tỷ phú trẻ tuổi nhất thế giới
    Bill Gates chỉ về ba trong danh sách tỉ phú giàu nhất thế giới
    10 người đẹp "hot" nhất Trung Quốc 2007
    10 sự kiện khoa học đời sống nổi bật năm 2007
    Những con vật hao hao giống mặt người
    10 thành phố sản sinh kiều nữ đẹp nhất thế g
    Nhìn lại những kỷ lục thế giới thú vị của năm 2007
    GƯƠNG MẶT MỸ NHÂN CHÂU Á TẠI MISS WORLD 2007
     Trang chủ | Diễn đàn | Liên hệ - Góp ý |