Mẹ già như chuối chín cây
Sao đấy chẳng liệu cho đây liệu cùng. Khế với sung, khế chua sung chát Mật với gừng, mật ngọt gừng cay Đấy với đây chẳng duyên thì nợ Đấy với đây chẳng vợ thì chồng. Dây tơ hồng chẳng xe đã mắc Rượu quỳnh tương chưa nhắp đã say Lo đêm rồi lại lo ngày, Ở sao hiếu thảo cho tày phận con.
Mẹ già như mẹ già tôi Tôm he bóc nõn, tôi nuôi mẹ già Bao giờ thuyền đổ sao ba Thì anh nuôi lấy mẹ già cùng em
Mẹ già tượng quá ngọc vàng Đề bồi sao xiết muôn vàn công ơn
Mẹ già tội lắm em ơi Khoan ăn bớt ngủ mà nuôi mẹ già.
Mẹ lá rau, lá má, Con đầy rá, đầy mâm.
Mẹ già tóc bạc như tơ Lưng đau còn đỡ, mắt mờ con nuôi
Mẹ người áo gấm người yêu Mẹ ta áo vải ta chiều ta thương.
Mẹ sớm chiều, ngược xuôi tất tưởi, Con đẫy ngày, đám dưới đám trên.
Mẹ tôi đã có người nuôi, Vì thương anh lái nên xuôi một bề.
Mồ mả làm cho người ta khá.
Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời Cầu cho cha mẹ sống đời với con
Một già, một trẻ như nhau.
Một lời cha bằng ba lời mẹ Nhưng dù mẹ nói khẽ cha cũng chịu nghe
Một lo đứng cửa trông ra Hai lo đi lấy chồng xa nước người Ba lo sợ chị em cười Bốn lo đi ngược, về xuôi sao đành Năm lo lúc tử, lúc sinh Sáu lo phận (con) gái một mình đường xa Bảy lo nhớ cửa nhớ nhà Tám lo còn chút mẹ già ai nuôi Chín lo em thiệt cả mười Mười lo (Để em) kiếm lối tìm nơi đi về |