Con chú con bác Có khác gì nhau
Con gái mà gả chồng gần Có chén canh cần nó cũng đem cho Con gái mà gả chồng xa Một là mất giỗ hai là mất con
Con giữ cha, gà giữ ổ.
Con hơn cha, là nhà có phúc.
Con khôn, nở mặt mẹ cha.
Con không chê cha mẹ khó Chó không chê chủ nhà nghèo
Con một mẹ như hoa một chùm Yêu nhau nên phải bọc đùm lấy nhau
Con nay tóc bạc da mồi Nhớ thương cha mẹ trọn (biết) đời không (nào) nguôi
Công cha nặng lắm ai ơi Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau!
Công cha nghĩa mẹ ai đền Mà em ôm áo ôm mền theo anh
Công sinh dục băng công tạo hóa
Công sinh dục bằng công tạo hóa Có mẹ cha sau mới có chồng Em nhớ khi dìa dắt ẵm bồng Nay em lao khổ, ẵm bồng không than
Cùng anh kết bạn trăm năm Cho vuông tình mẹ, cho tròn nghĩa cha
Dạt dào gió kép mưa đơn Tấc lòng ghi nhớ công ơn mẫu từ
Dạy con, con nhớ lấy lời, Trọng cha, kính mẹ, suốt đời chớ quên.
Dốc lòng niệm Phật không lơi Cầu cho cha mẹ thác thời siêu sinh
Dâu hiền hơn gái, rể hiền hơn trai.
Em ơi phụ mẫu sanh, để phụ mẫu định Sao em dám tư tình cãi lệnh mẹ cha.
Em không phải người tham đào, phụ liễu, Em không phải người tham nhiễu, phụ lương. Em không thương anh lắm ruộng nhiều vườn, Thương vì ý ở biết kính nhường mẹ cha.
|