Chiều chiều xách giỏ hái rau Ngó lên mả mẹ ruột đau như dần
Chim đa đa đậu nhánh đa đa Chồng gần không lấy, lấy chồng xa Một mai cha yếu mẹ già Chén cơm, đôi đũa, tách trà ai dâng ?
Chim còn mến cội mến cành (nhành) Anh đây cũng biết nghĩa sinh thành công lao
Chuối chát măng chua Bốn mùa anh chịu khổ Em tu hành, anh chỉ chỗ em tu Kìa hai vị Phật Sanh Cha già mẹ yếu, em bỏ đành đi tu
Có con mà gả chồng gần Nửa đêm đốt đuốc đem phần cho cha Có con mà gả chồng xa Ba phần (sào) ruộng tréo chẳng ma nào cày
Có con mà gả chồng xa Ba phần ruộng béo chẳng ma nào cần Có con mà gả chồng gần, Có bát canh cần, nó cũng đem cho
Có con nghĩ mẹ thương thay Chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau
Con đa đa đậu nhánh đa đa Anh biểu em đừng lấy chồng xa Ở nhà cha yếu mẹ già Bát cơm ai đỡ, tách trà ai dâng?
Con ở đâu, cha mẹ đấy,
Con bà, có thương bà đâu, Để cho chàng rể, nàng dâu thương cùng.
Có nghèo mới biết con hiếu, Có thiếu mới biết bạn hiền.
Có thương cha mẹ gấp mười Nuôi con mới biết công người nuôi ta
Con cái khôn ngoan, vẻ vang cha mẹ.
Con chim bay mến cội, con cá lội mến đìa Dầu em đây có chồng xa cách mấy năm Thì em phải trở về thăm mẹ với cha.
Công cha đức mẹ cao dày Cưu mang trứng nước những ngày ngây thơ Nuôi con khó nhọc đến giờ Trưởng thành con phải biết thờ song thân
|