Trời cho cày cấy đầy đồng Xứ nào xứ nấy trong lòng vui ghê Một mai gặt lúa đem về Thờ cha kính mẹ nhiều bề hiếu trung
Trời xanh bãi biển cũng xanh Để coi bông cúc ngã nhành về đâu Bông Ngâu rụng xuống gốc ngâu Lòng thương người nghĩa đâu đâu cũng tìm Ngó lên trăng xéo lưỡi liềm Bởi người nghĩa lỗi niềm mẹ cha.
Trứng rồng lại nở ra rồng, Hạt thông lại nở cây thông rườm rà. Có cha sinh mới ra ta, Làm nên thời bởi mẹ cha vun trồng. Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ. Đạo làm con chớ hững hờ, Phải đem hiếu kính mà thờ từ nghiêm.
Trâu dê chết để tế ruồi Sao bằng khi sống cơi suồi kính dâng
Trong nhà hiếu thảo mẹ cha Kính nhường người lớn khi ra bên ngoài
Trung hiếu lưỡng toàn
Vẳng nghe chim vịt kêu chiều Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau
Vợ thì anh lấy một muôn, Mẹ già hồ dễ anh buôn được nào.
Vai mang khăn gói qua sông Cúi đầu lạy mẹ thương chồng phải theo Thuyền bổng giờ lại về đông Con đi theo chồng để mẹ cho ai? - Mẹ già đã có con trai Con là phận gái dám sai chữ tòng. Chỉ thề nước bể non xanh Theo nhau cho trọn tử sinh cũng đành. Trời cao bể rộng mông mênh Ở sao cho trọn tấm tình phu thê. Trót đã ngọc ước vàng thề Dẫu rằng cách trở sơn khê cũng liều.
Ví dầu cá bống hai mang Cá trê hai ngạnh tôm càng sáu râu Sáu râu lột vỏ bỏ đuôi Giã gạo cho trắng đặng nuôi mẹ già
|