Đã từng trên thẳm dưới sâu Dưới chân đỉa cắn, trên đầu sương bay Trông cho tháng tháng ngày ngày Áo mẹ dầu vá mong đầy cơm con
Ơn cha là ba ngàn bảy Nghĩa mẹ là bảy ngàn ba Nên thời ve ngọc, chén ngà Không nên ở vậy cho cha mẹ nhờ
Ơn cha nặng lắm anh ơi Nghĩa mẹ bằng Trời chín tháng cưu mang
Ơn cha nghĩa mẹ năng triều Ra công báo đáp ít nhiều phận con
Ơn cha nghĩa mẹ trìu trìu, Mưa mai lòng sợ, nắng chiếu dạ lo.
Ơn cha núi chất trời Tây, Láng lai nghĩa mẹ nước đầy biển Đông.
Ơn cha rộng thênh thênh tựa biển Nghĩa mẹ dài dằng dặc tựa sông Thấy em phận gái chưa chồng Dầm sương dãi nắng nên lòng anh thương
Ơn cha trọng lắm ai ơi ! Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau !
Ai rằng công mẹ bằng non Thực ra công mẹ lại còn lớn hơn
Ân cha nặng lắm anh ơi Nghĩa mẹ bằng Trời, chín tháng cưu mang
Ân cha nghĩa mẹ chưa đền Bậu mong ôm gối cuốn mền theo ai ?
Ân cha nghĩa mẹ nặng trìu (triều) Ra công báo đáp ít nhiều phận con
Anh ơi em bảo anh này Công cha nghĩa mẹ cao dày chớ quên
Cũng vì một chút con thơ Cho nên phải chịu nhớp nhơ trăm điều
Cá (Con cá) nục gai bằng hai con cá nục vọng, Vợ chồng nghĩa trọng, nhân ngãi tình thâm Xa nhau muôn dặm cũng tầm, Gặp nhau hớn hở tay cầm lời trao. Ơn cha nghĩa mẹ cao dày Tình chồng nghĩa vợ thảo ngay trọn đời
Chiều hôm mới trở về nhà Tiền xe dành để mua quà cho con.
Có má ở nhà thì có cá mà ăn
Con ơi ghi nhớ lời này Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên
Con có nạ như thiên hạ có vua
Còn mẹ ăn cơm với cá Chết mẹ liếm lá đầu đường
Công cha ba năm tình thâm lai láng Nghĩa mẹ đậm đà chín tháng cưu mang Bên ướt mẹ nằm, bên ráo con lăn Biết lấy chi đền nghĩa khó khăn Hai đứa mình lên non lấy đá xây lăng phụng thờ
Công cha nặng lắm ai ơi Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau!
Công cha nghĩa mẹ
Công cha nghĩa mẹ ai đền Mà em ôm áo ôm mền theo anh
Công cha nghĩa mẹ cao dày Cưu mang trứng nước những ngày còn thơ Nuôi con khó nhọc đến giờ Trưởng thành con phải biết nhờ song thân
Công cha như núi ngất trời Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Ðông Núi cao biển rộng mênh mông Công cha nghĩa mẹ ghi lòng con ơi !
Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con
Dù cho tuổi bảy mươi tròn Mà còn từ mẫu, vẫn còn thơ ngây
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh dài (chầy) thức đủ cả năm
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Gái thương chồng thức đủ năm canh.
Mẹ đần lại đẻ con đần Gạo chiêm dù giã mấy lần cũng chiêm Canh tàn gà gáy hết đêm Làm sao tỏ hết nỗi niềm cho nhau
Mẹ đánh chẳng ngán Cứ giữ cái thói bánh tráng cùi dừạ
Mẹ đánh một trăm không bằng cha hăm (cha ngăm) một tiếng
Mẹ con một lần da đến ruột
Mẹ cú con tiên mẹ hiền con xục xạc
Mẹ dạy thì con khéo bố dạy thì con khôn
Mẹ em đi chợ đường trong Mua em cây mía vừa cong vừa dài, Mẹ em đi chợ đường ngoài, Mua em cây mía vừa dài vừa cong.
Mẹ em cấm đoán em chi Để em sắm sửa em đi lấy chồng Lấy chồng cho đáng tấm chồng Bõ công trang điểm má hồng răng đen
Mẹ em dọn chõng bán hàng Nhặt từng đồng kẽm còn sang nỗi gì.
Mẹ em hằng vẫn khuyên răn Làm thân con gái chớ ăn trầu người
Mẹ em muốn ăn cá thu Bắt anh ra biển mịt mù tít tăm. Bắt em thách cưới một trăm Anh đi chín chục mười lăm quan ngoàị
Mẹ em thấy của thì tham Hang hùm cứ tưởng hang vàng ép con. Nói ra thẹn với nước non Ngậm vào cay đắng lòng con đêm ngày
Mẹ em tham việc tiếc công Cầm duyên em lại tiết thu đông muộn màng.
Mẹ gà con vịt chít chiu Mấy đời dì ghẻ mà yêu (nâng niu)con chồng
Mẹ già ở túp liều tranh Sớm thăm tối viếng cho đành lòng em Lòng son dạ sắt càng thêm Lòng đà trăng gió ai tìm thấy ai.
Mẹ già bú mớm nâng niu Tôi trời đành chịu không yêu bằng chồng.
Lo cau trổ muộn, lo già hết duyên
Mẹ già như chuối ba hương Như xôi nếp một, như đường mía lau
Mẹ già như chuối chín cây Gió đưa mẹ rụng, con rày mồ côi
Mẹ già như chuối chín cây Mong sao dâu được mỗi ngày mỗi ngoan.
Mẹ già như mít chín cây Gió đông cũng sợ, gió tây cũng buồn
Mẹ già tóc bạc pha sương Vì con dầu dãi trăm đường đắng cay
Mẹ giàu con có mẹ khó con không
Mẹ góa con côi
Mẹ mong con đẹp lứa đôi Con xin được tỏ đôi lời đục trong. Lấy nhau lòng hiểu được lòng Tình kia mới được đượm nồng dài lâụ Ví chưng mẹ trót nhận trầu Bắt con ngậm miệng cúi đầu vâng theọ Lấy người chẳng biết, chẳng yêụ Sống sao cho mãi bóng chiều trăm năm. Dù nay muốn đứt tơ tằm Mẹ thương thì sự lỡ lầm đã quạ
Mẹ nói một trăm không bằng cha ngăm một tiếng
Mẹ nuôi con bấy lâu rồi Nuôi con cho đến thành người mới đang Miệng ru con mắt nhỏ hai hàng Nuôi con càng lớn mẹ càng thêm lo
Mẹ nuôi con bằng trời (non) bằng bể Con nuôi mẹ con kẻ từng ngày
Mẹ nuôi con bằng Trời bằng bể Con nuôi mẹ con kể từng ngày
Mẹ nuôi con bể hồ lai láng Con nuôi mẹ kể tháng kể ngày
Mẹ nuôi con biển hồ lai láng Con nuôi mẹ tính tháng tính ngày
Mẹ tròn con vuông
Một năm một tuổi thêm già Công cha nghĩa mẹ bao la tấc lòng.
Má ơi chuột chạy đám gừng Thân con nhỏ nhít, má đừng đánh con
Miếng ăn miếng mặc mẹ lo Làm sao con được ấm no mẹ mừng
Miệng ru con, mắt nhỏ hai hàng Nuôi con càng lớn mẹ càng thêm lo
Mùa đông môi xám như chì Mùa hè dạ sậm khác gì hòn than Áo manh che trận gió hàn Đầu trần nắng lửa mưa chan dãi dầu Ối mẹ đâu, ối cha đâu Đi đâu mà bắt con hầu người ta Tưởng tình nghĩa mẹ, công cha Chưa đền chút đỉnh xót xa dạ này
Nâng niu bú mớm đêm ngày Công cha nghĩa mẹ xem tày bằng non
Ngó lên ngọn núi Ba Non Công cha nghĩa mẹ, làm con phải đền.
Ngó lên trời thấy cặp chim đang đá Ngó ra biển thấy cặp cá đang đua Biểu anh về lập miễu thờ vua Lập trang thờ mẹ, lập chùa thờ cha Ơn cha nặng lắm ai ơi Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang
Nguồn ân bể ái hẹn hò Một ngày nên nghĩa, chuyến đò nên quen. Công cha nghĩa mẹ thiếp đền Xin chàng đừng có kết duyên chốn nàọ Xin đừng đứng thấp trông cao Xin đừng tơ tưởng chốn nào hơn đây! Xin đừng tham gió bỏ mây Tham vườn táo rụng bỏ cây nhãn lồng!
Phước gì bằng phước mẹ còn Họa gì sánh họa tuổi non mất người
Phải duyên phải nợ thì theo Không phải duyên nợ, vàng đeo mặc vàng Dầu mà anh có nên quan Hiển vinh mình bạn, đây nàng cũng không Em kiếm nơi mô có tình nghĩa vợ chồng Ơn cha nghĩa mẹ đạo đồng em theo
Vui đâu bằng hội đề danh Nghề nào bằng nghiệp học hành là hơn Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy xuôi Phu nhân thì có công nuôi Toàn gia hưởng phúc lộc trời ban ơn Mừng nay thái vũ xuân hồi Miệng dâng câu hát, hoan bồi cuọc vui!
|