
Ca dao xây dựng CNXH và kháng chiến chống Mỹ
Ngồi vui kể chuyện quê nhà Rau tươi quả ngọt đồng ta ngoại thành Làng Đăm cải biếc màu xanh Làng Hàn cà bát trĩu cành xum xuê Rau thơm đất Láng quen nghề Hành tươi Mai Động, Yên Khê đầy đồng Bắp cải Phù Dực sớm trồng Yên Mỹ nổi tiếng cà hồng xưa nay Yên Viên có món măng tây Lại thêm cải tiếu ngọt thay hỡi mình! Nhất cay là giống ớt Đình Nhất thơm là mướp làng Quỳnh, làng Mai Su hào Quảng Bá hơn ai Hoa lơ Phú Diễn chen vai trắng ngà Cải canh mát bãi Duyên Hà Đông Dư cải nén mặn mà hương quê Nhật Tân cải trắng ven đê Muốn thăm cải củ thì về Lĩnh Nam Tỏi tây, xà lách Xã Đàn Đạu trạch, đậu vàng, đậu đũa Vĩnh Tuy Muống non xơ mới Thanh Trì Rau cần làng Sét xanh rì bờ sông Bí xanh, bí đỏ đầy đồng Cổ Loa, Tầm Xá, Nam Hồng chứ đâu Khoai tây mời tới làng Ngâu Thôn Quang dưa chuột giữ mầu quê hương. Vùng rau đã kể tỏ tường Bây giờ đất quả đưa đường vào thăm Cam Canh, bưởi Cáo, vải Bằng Tiếng đồn xưa vẫn còn vang quê nhà, Chuối Giang Biên, chuối Trung Hà Sông Hồng, sông Đuống phù sa đắp bồi Cổ Loa mít chín thơm trời Thành tiên lại có trám bùi trên cây Song mai Đông Mỹ quý thay Rừng dừa Hải Bối khen tay người trồng. Thôn Văn ngọt nước nhãn lồng Trưa hè Hoàng Liệt, Bắc Hồng xem dưa Bưởi đường Vạn Phúc tìm mua Vườn chanh Trung Phụng hoa đua trắng cành Tây Hồ quất đỏ trời xanh Mễ Trì chín mọng cam sành làm duyên Xuân Đỉnh tốt giống hồng xiêm Dâu tây ở Dịch Vọng Tiền mình ơi Nghi Tàm lắm táo, nhiều roi ổi ngon Quảng Bá, Quỳnh Lôi mời vào Trung Hà đã quý chanh đào Lại sai đu đủ ngọt ngào quê ta Mấy vần chắp nhặt nôm na Hoa thơm quả ngọt ai mà chẳng yêu. Mình về ươm hạt cho nhiều Chiết cành gây giống, sớm chiều ta sang Trồng cây cho rợp đường làng Xe rau chạy giữa hai hàng cây xanh Rau tươi, quả ngọt ngoại thành Bốn mùa xanh bãi, đỏ cành quê hương.
Vừa nghe tàu điện rung chuông Leng keng đánh thức màn sương Tây Hồ. Đường vui rộn bánh xe bò, Lao xao Yên Phụ tiếng hò gọi nhau. Hỏi mình: - Chuyên chở về đâu Ngụy trang xanh ngắt một màu thế kia? Rằng: - Rau Quảng Bá đây mà, Rau vào xí nghiệp, rau ra chiến trường. Rau tình, rau nghĩa quê hương Lại đây, đẩy một đoạn đường hộ rau.
Chẳng thơm cũng ngát hoa chanh Chẳng giỏi cũng gái ngoại thành Thủ đô. Ra tay chẳng phải tay vừa Làm chiêm chiêm vượt, làm mùa mùa hơn. Chăn nuôi vừa khéo vừa khôn Quanh năm gà lợn xuất chuồng quanh năm. Thao trường cũng gắng cũng chăm Veo veo đường đạn thằng băng vòng mười. Việc quân nào chịu thua người Cũng tay súng thép giữ trời quê hương. Điện về điện sáng làng thôn Cũng tay điều khiển máy bơm máy nghiền. Siêng làm thì học cũng siêng Người vào lớp bảy, người lên lớp mười. Mấy kỳ đấu kiếm, thi bơi Chưa tài mà cũng khối người vỗ tay. Đêm chèo giọng hát chưa hay Vẳng qua sông Đuống đã say sông Hồng.
Bốn mùa tươi áo nâu sồng Việc nhà việc nước gánh gồng đôi vai. Trai tài gái đã kém ai Chẳng thơm cũng ngát hoa nhài hoa chanh. Chẳng giỏi cũng gái ngoại thành Gái mà như thế, khối anh giật mình!
Rau Lĩnh Nam nấu suông mà ngọt Bưng bát cơm đơm một muốn hai Trưa nay vừa bức vừa oi Hái nhanh cho kịp gửi nơi trận tiền Cà muối xổi, rau dền, cải trắng Tuy đơn sơ nhưng thắm tình dân Sớm chiều em tưới em chăm Cho rau mượt lá, anh ăn mát lòng Anh giữ súng phòng không vững chắc Em trồng rau xanh ngắt trên đồng Rau tiếp luống, đạn lên nòng Giặc nào thoát khỏi trong vòng tay ta.
Nhắm ai hoa thắm lòng tay Ngát hương Hữu Tiệp mà say Ngọc Hà. Hoa thơm dải áo sẻ tà Thơm thơm lá phiếu của ta của mình.
Nhắn ai ươm ngọn dâu xanh Tơ vàng Tầm Xá uốn quanh sông Hồng. Ví dù con bế con bồng Phiếu tươi nét chữ đẹp lòng cả đôi.
Nhắn ai chèo lái ngược xuôi Thuyền qua Thái Thủy dừng nơi bến Chèm. Cắm sào quen lại thêm quen Hẹn năm ba hẹn: chờ quên phiếu bầu.
Nhắn ai se chỉ bấy lâu Tây Hồ vấn vít trăm mầu tơ vương. Có đi chung lối chung đường Chờ chung lá phiếu mà vương chỉ hồng.
Nhắn ai quê ở bên sông Phú Viên cau thắm trầu không mấy mùa. Phiếu bầu buổi sớm hay trưa Để trầu cau gửi cho vừa lòng ai.
Nhắn lời xin giữ lấy lời Mừng ngày bầu cử thêm vui xóm làng. Ước gì nắng đỡ hanh vàng Để ai nghiêng nón qua làng cùng đi...
Ai về Giáp Nhị năm xưa Chê ao thối đặc, chê mưa ngập làng. Chê nhà mái dột, vách tàn Chê lúa mọc mậm đầu làng cuối thôn. Giờ về Giáp Nhị một hôm Khen rau muống tốt nhiều hơn lá rừng.
Khen ao lắm cá vẫy vùng, Khen nhà ngói đỏ như vung hàng nồi! Khen trường mới dựng xinh tươi, Khen loa đã bắc từng nơi từng nhà. ấm no vui trẻ vui già Sản xuất càng mạnh còn là đổi thay.
Đố ai đếm được lúa vàng Để ta tính gạch Bát Tràng xây sân Sân ta mở rộng mấy lần Mà sao lúa cứ lấn dần, đòi thêm!
Tháng tám nắng rám trái bòng Bồ không hạt thóc, trông mong từng ngày... Vui sao tháng tám ngày nay: Thóc chiêm vừa vợi đã đầy Nam Ninh.
Bén mầu luống cải lên xanh Ngô thơm mùi nắng để dành riêng hai. Mới ra mẻ gạch lò ngoài Nhà ai cuối xóm đã tươi mái hồng. Đầm trong sen hái vừa xong. Đầy sân hợp tác sen hong nắng vàng.
Quê ta đẹp quất Tây Hồ, Tơ vàng kén mượt đầy bồ Tứ Liên. Hữu Hưng dệt lụa hoa hiên Cò bay bướm lượn in trên lụa đào. Cam Canh, bưởi Mỗ ngọt ngào, Mát lòng cải bắp, su hào Trung Kiên. Mình về Nguyên Xá mà xem Vườn hồng trĩu quả, chuối nêm kín làng. Mễ Trì thơm gạo tám xoan. Dự hương, gié cánh thóc vàng như tơ. Gửi người dệt bộ bài thơ Phùng Khoang gấm đẹp còn chờ tay ta.
Cốn Vòng nức tiếng gần xa, Cau non Dịch Vọng, tiếng gà thôn Viên. Đường vào Cổ Nhuế vẫn quen Máy khâu rộn rã, mía chen vai người. Hai Xuân như đẻ sinh đôi Cánh diều chung sáo, mương khơi chung đào Trên mình xanh thắm bí đao Dưới ta lúa tốt khác nào rừng xanh Vải thiều đỏ rực đầu cành Thơm mùi cam Cáo, ngọt canh đậu Giàn. Xuân La lợn béo bao đàn, Trắng phau cá lội, dịu vàng khoai tây Mình về ta nắm lấy tay Ta dặn câu này mình chớ có quên: Khỏa chèo mình ngược bến Chèm Viếng Lý Ông Trọng, hoa chen mái đình Giò Chèm ai gói xinh xinh Nắm nem làng Vẽ đậm tình quê hương. Chuối Sù mập quả trăm vườn Sang thu hương chuối quện hương cốm Vòng. Hoa đào dệt lối Nhật Tân Yêu quê hoa nở đầy sân lụa đào. ở đâu hợp tác công cao Rẽ vào Quảng Bá xem nào đâu hơn.
Rau xanh kín bãi kín vườn Hương sen thoang thoảng cho thơm tóc mình Tung tăng đàn cá lượn quanh Ta giăng lưới bạc rung rinh mặt hồ. Quên sao giấy điệp Nghĩa Đô Tiếng chày nện sợi, câu hò nhặt khoan Ai xeo cho giấy mịn màng Đẹp màu tranh mới xuân sang quê nhà. An Phú dẻo kẹo mạch nha Lợn hồng da mượt như là trong tranh. ở đâu thơm húng thơm hành Có về làng Láng cho anh theo cùng Theo ai vai gánh vai gồng Rau xanh níu gót bóng lồng sông Tô. Trời cao lồng lộng sao cờ Phi lao vi vút đôi bờ Nhuệ Giang Trập trùng nhà máy công trường Đỏ tươi mái ngói, mây vờn khói bay. Lòng ta như tỉnh như say Mình nghe! Kìa tiếng máy cày xa xa... Quê ta đẹp lắm quê ta Trăm mầu nghìn sắc quê nhà: Từ Liêm.
Hà Nội là trái tim ta Trái tim đất nước, gần xa giữ gìn. Mày mà đụng đến trái tim, Sóng căm thù sẽ nhận chìm mày ngay. Đã chôn hăm mốt máy bay Vẫn còn sẵn hố đợi mày ở đây.
Hai ngày rụng sáu máy bay Chết cha thằng Mỹ hai ngày lỗ to! Như gà phải gió Như chó bị mưa Mặt mày ngơ ngác như cua gãy càng. Cua gãy càng lang thang bụi cỏ, Tổng Giôn ngồi như chó cụt đuôi. Leo vào Hà Nội mà chơi Gãy càng còn lắm, cụt đuôi còn nhiều!
Giặc Mỹ mò vào Thủ đô Như cá vào trúm như cua vào lờ Cá vào trúm nằm trơ thân cá Cua vào lờ đừng có hòng ra Trận thì rơi bốn Trận thì rụng ba Năm mươi tư chiếc đã ra đất bùn.
Vỉ ruồi lốm đốm là “con ma” ép bốn Tiếng rít như lợn là thằng “thần sấm” ep trăm linh năm ép gì thì ép Thần gì thì thần Năm mươi tư chiếc Tao ep dưới chân Tao còn đang đợi ép thần một trăm!
Hoan hô sông Đuống sông Hồng Khép vành đai lửa phòng không diệt thù. Cháu con Thánh Gióng rất cừ Quật rơi bốn quạ đứ đừ chết ngay. Tóm cổ giặc lái máy bay Giỏi đi rong phố, biết tay anh hùng.
Trên trời trăng sáng như gương Dưới trời đèn thắp đỏ đường số Năm Vui như tháng tám hội rằm. Rào rào tiếng cuốc tiếng đầm hòa vang. Ta đào hầm hố sẵn sàng Như ngày kháng chiến cả làng đánh Tây. Giặc Mỹ mà lẻn vào đây. Người chôn xác lũ chúng mày là ta! Rộn ràng tiếng cuốc gần xa, Hố sâu theo nhịp lời ca câu hò. Giặc Mỹ mày còn thua to. Thua từ nhát cuốc, câu hò thua đi.
Bom nào dọa nổi Gia Lâm Lửa cao cháy bỏng hờn căm trong lòng. Chiến công thôi thúc ruộng đồng Đường bừa chống Mỹ trâu vòng thêm nhanh. Mau lên tay cấy lúa xanh, Thép mai thủy lợi, biến thành nhát gươm. Tay cày tay súng căm hờn Đánh cho giặc Mỹ rụi xương đất này.
Nghe đồn mình giỏi làm bèo, Tiền Phong, Thuận Tốn mình theo kịp rồi. Quê ta đang kén một người, Nuôi bèo mùa nực muốn mời mình sang. Mình - thanh niên ba sẵn sàng, Chẳng lo xa xóm lạ làng mà chê. Mình sang ta đẵn thêm tre, Đóng xe Bốn Bắc khi về tặng theo. Phải đâu vì quê mình nghèo, Đôi vai giải phóng chưa theo kịp người. Xe này chả đáng mấy mươi, Mình muốn học đóng, ta thời chỉ cho. Có bèo, lúa tốt bông to, Có xe thêm sức vui mùa lập công. Quê ta chống Mỹ, chung lòng, Đánh giặc trên đồng, kinh nghiệm giúp nhau.
Thạch Bàn năm ngoái tốt đay Đay trồng chống Mỹ năm nay tốt nhiều. Năm ngoái mậu dịch trói heo Sợi mành đay đứt nó kêu váng đồng. Năm nay trói giặc phi công Quấn mấy mươi vòng chẳng phải nối thêm!
Day Cầu Bây tưởng cây tre mọc, Ngô To Khê vượt nóc đình làng. Cá Sủi sánh với quạt nan, Cà Hàn quả tựa bát đàn, kém chi! Rau Gióng mơn mởn xanh rì Khiến xe mậu dịch đi về ngày đêm. Lợn thôn Hội đánh tiếng ghen Kêu lên, các huyện bốn bên giật mình!
Cầu Long Biên qua trái về phải Bãi sông Hồng thoai thoải ngàn dâu. Qua sông nhớ mấy nhịp cầu Được tằm nhờ mấy lứa dâu sông Hồng. Nhớ công mẹ bón em trông Tằm lai tốt giống, dâu trồng tốt phân. Trăng ngà rải lụa sóng Ngân Tơ vàng mượt bóng lụa vân sông Hồng.
Guồng ươm vang khắp gần xa Vang lên Ngọc Thụy vang qua Bồ Đề. ầm ầm pháo chuyển trên đê Sông Hồng chảy réo vẫn nghe tiếng guồng. Khách đi ngơ ngẩn trên đường Hỏi đây nhà máy hay trường luyện kim? - Thạch Cầu chính thực thôn em Nghề tằm, tay ngọc vốn quen se vàng.
Bèo lan khắp cánh đồng Cầu, Như ai ném cốm đậm mầu xanh xanh. Gió đưa bèo cuốn vòng quanh, Bèo ôm chân lúa, lúa xanh che bèo. Nhờ hôm rét rúm vẳng mèo, Chân lội xuống nước, rét trèo tận tai. Tổ bèo không vắng một ai Ngại chi sương ướt áo ngoài, vẫn tươi. Những chiều hanh nứt làn môi, Hết san lại vỗ gấp đôi mọi ngày. Tin về bắn rụng máy bay, Bèo ôm kín ruộng, nở đầy đồng ta. Đồng Cầu ai có thăm qua, Túi rong mang nặng lời ca tổ bèo.
Người đi những ngắm cùng trông Chị Học đi học, học không ngại ngùng Vào Thanh học đắp bờ vùng, Xuống Phòng xin giống chiêm Phòng về gây. Sang Đào học cấy chăng dây, Lên Xuân Đỉnh học vung tay ươm bèo. Chị đi làng xóm trông theo Chị về Thuận Tốn lúa reo rộn ràng. Tiếng đồn chị Học đảm đang Đi một ngày đàng học mấy sàng khôn.
Tằm ơi tằm cứ ngủ say Tan nhà, lấy lá thưng dầy ta che. Ta làm nhà mới tằm nghe Buồng tằm có cả mành tre, láng sàn. Thiếu dâu ta xuống Quảng An, Ta về Tứ Tổng, ta sang Bắc Cầu. Ngủ rồi tằm dậy ăn dâu Vương đầy bụng kén, khắc sâu căm thù.
Bạc màu là đất Đông Anh Làm theo lời Bác vẫn xanh ruộng đồng. Tưng bừng trống giục, cờ giong Con mương chống Mỹ, bờ vùng “đảm đang”. Ai về Dục Tú tham quan Khen đây thủy lợi gần ngang Phương-Trù. Ai về thăm Cổ Loa xưa Thi đua nuôi lợn giỏi như thôn Nhồi. Nghìn năm mơ ước đây rồi Thay chân giã gạo, thay trời làm mưa. Điện về, máy chạy sớm trưa. Mẹ già sáng mắt, con thơ sáng lòng, Kim Chung, Uy Nỗ, Nam Hồng... Đôi vai nhẹ gánh, thêm công cày bừa. Nhớ sao nhớ mãi năm xưa Bác về thăm huyện đến giờ chưa quên Chưa quên lời hứa - niềm tin Đã ghi vào dạ, đã in vào lòng Sao cho đồi bãi, ruộng đồng Thành vựa thóc lúa, thành rừng cây xanh. Bạc màu là đất Đông Anh Làm theo lời Bác, đất thành tốt tươi.
Đường hào luồn giữa xóm Đình, Xuyên qua xóm Nội uốn quanh xóm Hà. Súng trường đón hướng cây đa, Đại liên ngóc cổ vươn ra phía cầu Đường hào, ụ súng nối nhau Giữ đồng lúa thắm, giữ bầu trời xanh. Đất này là đất Đông Anh “Thần sấm” mà đến sẽ thành... thần thiêu!
Thấy em là gái Thụy Lôi Chăn nuôi dù khó gấp mười vẫn chăn Mới đầu lợn thiếu thức ăn Như trâu đòi cỏ, như tằm đói dâu Quê em giờ đã dẫn đầu Lợn nuôi trên đất bạc màu vẫn to. Anh về năm liệu bảy lo Thời này nuôi lợn không to cũng hèn!
Sương reo lắc rắc cành tre, Mặt hồ lấp lánh sao khuya đỉnh trời. Đoàn trâu đủ mặt đây rồi, Tỏa trăm mặt ruộng sục sôi bùn lầy. Trâu ơi! Ta bảo trâu này, Quê ta giặc bắn ban ngày ban đêm. Căm thù giặc Mỹ chất thêm Cùng trâu tranh thủ làm đêm làm ngày.
Trâu ờ trâu ơi. Thuở xưa Thành ốc ta xây. Nỏ thần ta bắn tan thây quân thù. Ngày nay vâng lệnh Bác Hồ, Cổ Loa rầm rập tiếng hò xuất quân.
Trâu ờ trâu ơi. Cày đêm, trâu chớ ngại ngần, Đất này dâng thóc theo chân anh hùng. Vầng dương sáng tỏa phía đông, Bác Hồ chắc cũng đèn chong đêm dài. Mùa này thắng Mỹ, thắng trời, Lại nghe tiếng Bác ấm vui quê nhà. Bác vừa kêu gọi hôm qua, Sáng nay ruộng đã thấm ba lượt cày.
Xách khoai ra đến làng Sằn, Nhìn khoai, mấy chị cứ lăn ra cười: - Khoai đâu to quá bình vôi?! Thưa rằng: “Khoai của xóm Nhồi mẹ cho. Năm nay khoai được mùa to Sào gần bảy tạ ních kho, chật nhà”. Xách khoai mỏi cánh... ái chà! Nặng như đạn pháo, khoai ra chiến trường.
Anh vươn đôi cánh che dâu Em canh tằm ngủ cho sâu cho già Kẻ thù đến phá quê ta Anh như én bạc, em là pháo binh Quê em Tằm Xá, Đông Anh Tơ vương mát lối, cửi canh rộn nhà Bắn tan “thần sấm”, Nghiêng cánh anh qua Bóng anh soi bóng lụa là quê em.
Ai về Dục Tú cùng em Mà ngắm bờ thửa, mà xem bờ vùng. Đồng em như tấm thảm nhung Bờ như dải lụa thêu từng cánh hoa, Mương gần nối với mương xa Cống chìm cống nổi nước ra nước vào, Đường đi mát bóng xoan đào Cánh cò bay liệng vẫy chào trạm bơm.
Đường lên Đại Độ Đường đến Tằng Mi Đường xa cũng chẳng ngại chi Đường xa vẫn lắm kẻ đi người về. Kẻ đi đào đất đắp đê Người về vớt nứa, chẻ tre, đan thuyền. Sông sâu đón nước chẩy lên Thuyền nan chở mạ cấy chiêm xanh đồng. Ruộng cao mát nước sông Hồng Mát tay người ở, ấm lòng người đi.
Con đê ngăn lũ sóng Hồng, Khỏi vào tàn phá ruộng đồng quê ta. Mồ hôi nước mắt ông cha, Đê này trao lại cho ta giữ gìn. Súng ta trực suốt ngày đêm, Bao nhiêu lửa giận gửi viên đạn này. Thịt ta đây, xương ta đây, Đem ra giữ vững đê này cũng đem.
Em sinh con gái hay trai? Con trai làm cậu thủ mai cho làng. Con gái cho học nghề đan Đan sảo đan sọt cho đoàn dân công. Dân công đắp đập khơi sông Lấy nước về đồng nuôi lúa mùa chiêm... Vợ tôi tủm tỉm cười duyên: Sông ngòi anh nghĩ liên miên suốt ngày!
Sớm nay ra đồng gặt chiêm Ngẩng nhìn cầu sắt Long Biên cao vời Thấy anh bên súng canh trời Cho đồng hợp tác tiếng cười nở ran. Ơi anh bộ đội, Mũ gắn sao vàng, Ước mong anh xuống tận làng em chơi. Thổi nồi cơm mới, vung cười, Hơi thơm nghi ngút xới mời anh ăn. Ước rồi đêm tới sáng trăng, Chòi em đứng gác cao bằng súng anh.
Nhật Tân có một cây đào Mảnh bom giặc Mỹ xuyên vào giữa thân. Cây đau, cây vẫn lớn dần Hẹn ngày bẻ một cành xuân nở đều Tặng anh pháo thủ thương yêu Mừng anh chiến thắng nở nhiều hơn hoa.
Phá rau, rau vẫn lên xanh Còn máy bay Mỹ tan tành khắp nơi. Phá đào, đào vẫn đâm chồi Còn thằng Mỹ vái như ngồi tế sao. Sợ rau sợ cả hoa đào Hèn chi thằng Mỹ ngày nào cũng thua.
Giặc trời gieo bão đổ mưa, Chưa qua sương giá lại mùa nở sâu. Em là con gái vùng rau, Giặc Mỹ không sợ, sợ đâu giặc trời. Cải Đăm mưa bão chẳng vơi, Cà Yên sương muối vẫn tươi sắc hồng. Đạn bom, rau vẫn kín vồng, Vẫn vững, tấm lòng con gái vùng rau.
Ruộng cà trĩu quả đồng Chay Đi hết một luống ba ngày mỏi chân Cải xanh Yên Ngựa đồng gần Mới đi nửa luống mà chân mỏi rời Rau xanh, cà trắng ngược xuôi Quân đi cuối đất đầu trời cũng theo.
Ai về hợp tác Trung Hòa Tới thăm bà Hợi xem bà chăn nuôi. Lợn nằm lợn đứng lợn ngồi Béo tròn béo mập, trông thời như tranh. Tới đây thấy rõ rành rành Chẳng còn là chuyện hữu danh vô hình. - Hai nhăm con lợn xinh xinh Mười lăm con lớn rõ rành bốn mươi! Xem xong khen chẳng hết lời: - Giỏi thay! Kiện tướng chăn nuôi ngoại thành!
Trại em có giống khoai môn Nuôi lợn chống Mỹ béo tròn, mượt lông. Trại tôi nghe cũng muốn trồng Qua bốn cánh đồng mua mặt khoai con. Lúc về trời đổ mưa phùn Thấy không mang nón, ngắt giùm lá khoai. Người đi đội nón ướt vai Nhưng tôi chỉ ướt đến hai bên sườn.
Đàn gà Đại Từ Trông như đàn ngỗng Gáy một hồi vang động gần xa Lông trơn lốm đốm như hoa Chân vàng vàng sẫm như gà trong tranh Thảo nào các xã ngoại thành Nuôi gà chống Mỹ, chịu anh Đại Từ.
Chép Yên Duyên nằm nghiêng thuyền thúng Con mè hoa quẫy thủng rổ sề Tháng bảy cá đi ăn thề Ngày nay tháng bảy cá về đầy sân Công nhân, bộ đội, nông dân Vui cùng cá, bắn tan quân giặc trời.
Mênh mông sóng vỗ ngang bờ Rung rinh nước bạc lập lờ ánh trăng Khỏa chèo thuyền lướt băng băng Cá phô lườn bạc rõ bằng mo cau! Nước trong cá quẫy đục ngầu Chạm thuyền, cô lái tưởng trâu húc thuyền!
Hỡi cô tắm mát ao anh Cô tắm thì hãy ngồi nhanh lên cầu. Cô mà có muốn tắm lâu Mau bước lên cầu cho cá anh bơi. Cá anh lượn ngược lượn xuôi Nào mè, nào chép, nào trôi, nào chầy. Cô đừng có lội xuống đây E gặp đàn cá ao này rỉa chân!
Gánh gì phủ kín lá cây Tưởng cô mậu dịch về đây bán hàng. Đương khi đói bụng nhỡ nhàng Hỏi cô có bánh có hàng bán chăng? Cô cười trắng muốt hàm răng: - Hàng em chỉ bán cho thằng Mỹ thôi! Tối nghe tin lũ giặc trời Đúng thằng nghìn sáu đã rơi đất này. Hỏi tên giặc lái máy bay “Kẹo” cô du kích sáng ngày có ngon?
Người rơm phe phẩy tay rơm Đứng canh đồng lúa sớm hôm tối ngày Một chiều có chiếc máy bay Mò vào ăn đạn rơi ngay xuống đồng Nhảy dù thằng Mỹ thoạt trông Như gà mổ thóc, “xin ông, lạy bà!” - Tao canh chim chóc thôi mà, Muốn xin, ra lạy mấy bà xã viên!
Nồi cơm trên bếp đang sôi, Máy bay đến bắn vỡ nồi nhà ông. Tức mình ông phóng ra đồng Ông ghì khẩu súng ông trông lên trời: Máy bay cái cháy cái rơi, Cái cong đuôi chạy một hơi hoảng hồn. Đứng lên vuốt bụng ông buồn Khao quân giờ biết nấu cơm bằng gì? Anh em du kích cười khì Gò luôn “không lực Huê Kỳ” tặng ông!
Có cô con gái xóm Đoài Nghe tiếng súng nổ bên tai dập dồn Vội vàng bỏ dở bát cơm Đên snơi tiếp đạn như hôm hiệp đồng. Có anh du kích thôn Đông Cũng vừa nghe súng ầm ầm bên tai Bếp vừa nhóm luộc nồi khoai Nhanh tay dập lửa, ra nơi hiệp đồng. Bên này bên ấy Đoài, Đông Cách nhau cánh đồng không hẹn mà nên.
Giữa trưa trời nắng chang chang Bom gầm đạn rít dọc ngang trên đầu Nước chè mẹ gánh qua cầu Mẹ ra trận địa phía sau đồng làng. Chè tươi của mẹ đem sang Xanh mầu đồng lúa, rộn ràng lòng con. Cổ khô được bát nước ngon, Súng nhằm giặc Mỹ nổ giòn trời mây.
Đêm sao sáng lắm sao ơi! Liệu sao có thức bằng người được không? Đố sao thức tới rạng đông Mà xem ta gác ruộng đồng trời mây. 461. Tiễn chồng nhập ngũ hôm nào Em về em cũng xin vào dân quân Đêm qua vác súng đi tuần Thấy đường còn ấm bước chân của chồng.
Chồng một bên, vợ một bên Con trâu đi trước ngó nghiêng cặp sừng Phải trâu thấy chuyện lạ lùng Đi cày cũng phải vợ chồng có đôi? Nước non lửa bỏng trâu ơi! Căm thù giặc Mỹ ai người ngồi yên.
463. Đàn ông xông xáo trận tiền Đàn bà mọi việc đứng lên thay chồng Nuôi con, sản xuất, cấy trồng Việc nhà, việc xã, việc đồng đều hay Học cày cho thạo đường cày Để chồng nhập ngũ rảnh tay diệt thù.
464. Trồng trọt mà thiếu chăn nuôi Như trầu nhạt thuốc thiếu vôi, hỡi chàng Lúa kém phân, hạt vàng chẳng mẩy Lợn chưa nhiều, thịt lấy đâu tăng? Mình qua Đông Mỹ mà thăm Dục Nội mình tới, Khuyến Lương mình về Học thêm kinh nghiệm tay nghề Lợn bột chăn giỏi, nái về nuôi hay Dẫn tình lai giống quen tay Chuồng trại phen này mở rộng thênh thang Chăn nuôi nghề chính vững vàng Như lá trầu vàng đủ thuốc đủ vôi.
465. Thủy lợi đi trước mở đàng Trên đường cây mọc nối hàng xum xuê Thuyền nan theo nước đi về Dưới dòng cá lượn thỏa thuê vẫy vùng Thủy lợi là gốc nghề nông Chưa xong thủy lợi thì lòng chưa yên.
466. Từ ngày có điện về làng Máy xay rộn rã, nhịp nhàng máy bơm. Sao sa lấp lánh xóm thôn Mỗi nhà một vị sao hôm sáng ngời.
467. Đã mừng làng có máy xay Bỏ đi cối giãtừ nay rộng nhà. Máy về, ngô thóc dôi ra Cót cao nong rộng cảnh nhà chật thêm.
468. Lúa xếp ngang cột điện làng Máy đập rộn ràng chạy suốt ngày đêm Đội anh đổi kíp đội em Chạy từ trăng khuyết qua đêm trăng tròn. Ngoài đồng đãbiếc mạ non Mà nghe tiếng máy vẫn giòn sân phơi.
469. Lên huyện học lớp máy bơm, Cầm tay mẹ dặn: “Sớm hôm mau về”. Hôm nay con đãthạo nghề Ra đồng nổ máy, tiếng nghe vang giòn Nước tràn mương lớn mương con Lúa, rau vẫy lá xanh rờn màu tươi. Tối nằm, chốc mẹ lại cười: - Gớm sao quý hóa cái mùi dầu xăng.
470. Vào chuồng đánh trâu ra đồng Mũi trâu còn đó mà thừng chạy đâu? Kẻng làm giục giãtừ lâu Để ông cuống quít sờ đầu gãi tai Tìm trong rồi lại tìm ngoài Hóa ra trâu đói trâu nhai... mất thừng!
471. Con trâu là con trâu riêng Hơi sốt một tý đã kiêng chẳng dùng. Con trâu là con trâu chung Té re té tỏng vẫn dùng chẳng kiêng! ới anh ơi! Cho anh mượn chục đồng tiền Ra chợ sắm võng mà khiêng trâu về...!
472. Vắt vào rồi lại vắt ra thúc như thúc tà, roi tựa mưa mau. Máy còn lúc nghỉ, tra dầu, Huống hồ da thịt thân trâu thế này. Anh còn lợi điểm dăm ngày, Không khéo hợp tác “lợi” ngay... bộ sừng!
473. Trâu này xấu bụng ỉa re ỉa “phân lộn đất” kẻ chê người cười Tin về trâu chẳng còn vui Thâu đêm trâu đứng nhìn trời thở than Bỗng nghe tiếng động trong chuồng Thấy ông bà chủ đang tuôn đất vào! “Ôi thôi! Tôi lạy ông nào Lạy ông trăm lạy nỡ sao thế này?” Xãviên đồn khắp đó đây Thương trâu tốt bụng mấy ngày chịu oan!
474. Người thì bí tỉ thịt thà, Bò thì khát nước cùng là đói rơm. Ba hôm! Vâng, chỉ ba hôm! Rơm bò không nuốt, thì rơm “nuốt” bò!
475. Phải vì nắng rám má hồng Nên em ra mạ ngại ngần đôi tay Cấy gì mà cấy đến hay Lợn gì mà cấy đến hay Lợn chui cũng lọt, ngỗng bay cũng vừa! Phải vì ai hẹn ai chờ Để em nóng ruột cấy thưa kịp về Hay vì sương muối mờ che Ban ngày cứ ngỡ đêm khuya cấy mò. Vì em mà thóc vơi bồ Ba lần tổng kết mất cờ cả ba!
476. Hai lần cày lỏi cày nông Hai lần họp xã, hai lần bị phê Những ngồi mà thẹn mà ê Xãviên phê chín, vợ phê những mười. Họp về ngẫm nghĩ từng lời: - Vợ mình - thật rõ con người thẳng ngay. Đêm nằm gối nhẹ đầu tay: - Chịu “bà” chủ nhiệm hôm nay phê chồng! Trở vai, bẹo cái má hồng, Vợ cứ cười thầm: - “Đùa mãi! Ngủ đi!”.
477. Trên giường con khóc hết hơi, Dưới bếp vợ mắc nấu nồi cơm, canh Nhìn sang bàn nhỏ bên mành: Ung dung bên ấm chè xanh, chồng ngồi! Nhà bên cũng bấy nhiêu người Mà chồng dỗ trẻ, vợ ngồi nấu ăn Con đùa lại mẹ níu khăn, Chồng cười: “Thôi dậy, để anh thay nào!”
478. Người ta hội họp đúng giờ Như xe đủ khách, như lò đủ than Người sao dở dở dang dang Họp rồi mới đến, chưa tan đãvề! Trách gì bè bạn không chê: Khoai hà nửa củ, cơm khê nửa nồi.
479. Nhìn lên: máy bạc trời xanh, Nhìn xuống dòng nước: thấy anh lõa lồ! Ai cho tôi mượn cái bồ Tôi úp anh lại bây giờ được không? Kẻo đây cảnh đẹp người đông Trông anh chán lắm thà trông cái bồ! Anh ơi! Tôi gắng công chờ Anh mặc xong quần lót, tôi mới mở cái bồ cho anh ra!
480. Hôm qua tôi đến chơi nhà Thấy ông bươu trán, thấy bà mắt sưng. Ông thì mặt đỏ bừng bừng Tay lao cán thuổng, tay vung cán cào. Bà thì mồm thét, miệng gào Chân rãy đành đạch, tay cào áo ông. ối chao! Rõ “đẹp” hay không? Hỏi rằng tình nghĩa vợ chồng còn đâu?
481. Mẹ nằm mẹ dỗ tỉ tê: - Năm gian nhà ngói đề huề đến vui! Lắc đầu, con chép đôi môi: - Một gian nhà nhỏ ngọt bùi vẫn hơn. Mẹ nằm mẹ dỗ nỉ non: - Gái hơn hai tuổi, đúng tròn câu ca! Con nằm, con ngoảnh mặt ra: - Như đôi đũa lệch, như là đàn em. Mẹ nằm mẹ lại dỗ thêm: - Bên ông bà ấy, đất nền thương dâu. Con cười: - Con chẳng mắc câu Lấy chồng nào phải lấy đâu nhà chồng! Mẹ ơi, trả cốm trả hồng Duyên con, con chọn, đẹp lòng con hơn.
482. Buổi nào vuốt mái tóc này Những là: “Như dải lụa bay quanh người” Bây giờ anh túm anh lôi Lụa ơi là lụa tả tơi quanh đường!
Buổi nào nựng má anh thơm Những là: “Ngọt lịm như hương bưởi đào” Bây giờ anh tát anh cào Còn đâu hương bưởi, ngọt ngào miệng thơm?
Buổi nào chín mến mười thương Ngọn đèn ai tắt, đêm trường ai lay Bây giờ dùi đục, cẳng tay Mười thương thì chín đãbay đâu rồi? Buổi nào đôi mắt sóng đôi Như soi lòng nước giếng khơi giữa làng Bây giờ mắt tím mắt vàng Cho lòng giếng cạn, nước tràn lên mi!
Dở trang luật mới đãghi Tình chồng nghĩa vợ là gì... hỡi anh?
483. Cầm bút viết thẳng dòng chì kẻ, Như cấy đều từng giẻ mạ non. Mạ kia thành thóc thành cơm, Chữ này nên sáng nên khôn cho đời. Đầu bàn gỗ - chồng ngồi làm toán, Cuối bàn tre - vợ dạm bài thơ. Nhìn nhau nhớ chuyện ngày xưa, Ngón tay điểm chỉ đen tờ hôn thư.
484. Em mua cuốn sách về nhà, Anh kêu lãng phí, để mà mua rau. Đến đêm, dưới ngọn đèn dầu, Em mang em đọc, anh chầu anh nghe. Canh một anh chẳng nói chi, Canh hai giật sách, cười khì: “Đưa đây! Sao mà họ tả đến hay, Y như tháng trước u mày giận tao!” Hôm sau anh nói ngọt ngào, Nhắn cô bán sách rẽ vào anh mua.
485. Nghe đồn phụ nữ Trung Văn Bảo nhau “kế hoạch” về thăm xem nào. ít con, sức mẹ dồi dào Bốn mươi mà vẫn má đào hây hây. Nhanh tay cấy, thạo tay cày Việc nhà việc hội hăng say với người. Nuôi con, con khỏe con chơi Dạy con ngoan ngoãn, ai người cũng khen Mình qua trạm xá mình xem Cứ dầy thêm sổ chị em đặt vòng. Ai đùa hát ghẹo gió đông: - Em ơi đãhỏi ý chồng hay chưa? - Chị hỏi thì em xin thưa: Chồng em cứ giục “sao chưa đặt vòng”. Bởi sung với vả như lòng Lo ăn, lo mặc nên cùng giống nhau. Muốn cho nước mạnh, dân giàu Mình về, em nhắn đôi câu với mình: Riêng chung trọn nghĩa, đẹp tình Chỉ nên “kế hoạch” gia đình hai con... Chia tay trong tiếng cười giòn, Đường quê sáng bóng trăng non tiễn người.
486. Cả nhà trẩy hội bán hàng Đôi gà trống thiến bà mang lệch sườn. Cháu giành đeo bị đậu tương, Ông bưng rổ trứng còng lưng lò dò. Sau cùng là chú lợn to Mẹ nhờ hàng xóm khiêng cho một đầu. Tiền này chả lấy về đâu Mua sách con học, mua dầu thắp đêm. Hai trăm tiết kiệm gửi thêm Ghi sổ chống Mỹ, có tên cả nhà.
487. ý xuân còn đượm hoa đào Hồ Gươm biếc sóng dạt dào tin vui Gió về đường 9 gió ơi Hoa đưa hương gửi lời người lập công Chỉ thêu ai nhuộm nên hồng Cho khăn em đẹp tấm lòng hậu phương Lá thư băm sáu phố phường Mang lời hẹn với chiến trường thi đua Làng Sen đỏ rực bóng cờ Nâng cao năng suất từng giờ em theo Máy bay thù rụng chân đèo Vải thành suối bạc, thoi reo chào mừng Bản Đông xe giặc cháy bùng Ra lo thép sáng tưng bừng xưởng em Khe Sanh chiến thắng vang rền Lúa chen kín ruộng, rau lên chật đồng Sóng Sê-pôn gọi sông Hồng Công trường vào hội bên nòng pháo xanh Vững vàng tay súng thay anh Giặc vào, xác giặc tan tành ở đây Niềm vui náo nức từng ngày Chiến trường mình đánh thêm hai hỡi mình! Nhờ mây chở nụ cười xinh Tặng anh giải phóng chút tình Thủ đô.
488. Người hay nên đất hay tên Hoa thơm cho bướm làm quen lượn vòng Đãnghe Phù Đổng, Nam Hồng Đường Lâm, Song Phương, Đại Đồng lại quen Cũng là Yên Sở cùng tên Mình bên sông Đáy, ta bên sông Hồng Chung con đường lớn, chung lòng Rau tươi, lúa tốt xanh vòng đai xanh Qua mười một huyện ngoại thành Niềm vui sao cứ long lanh mắt mình Người nào cũng giống trúc xinh Đất nào đất cũng nặng tình quê hương Nghe sôi khúc hát lên đường Quân đi chảy hội biên cương diệt thù Đống Đa, Đầm Mực còn mồ Sang đây gửi xác côn đồ lại đây Pháo đài Hà Nội hôm nay Vẫn mang khí thế rồng bay sẵn sàng!
Uốn cong một khúc Hồng Hà Rẽ vào dòng thác sông Đà ở đây Sóng xô ghềnh Bợ chưa say Trung Hà đãgặp phà dầy sang sông Phải đường Vật Lại đây không Thăm đồi cây, Bác đãtrồng năm xưa Ba Vì đang trắng cơn mưa Có về núi Chẹ thuyền đưa mình về. Hôm qua xanh sắc đồng quê Nay thêm rừng biếc tôi về Thủ đô Đãquen lướt sóng Tây Hồ Đồng Mô, Đại Lải bây giờ buồm dong Đãquen sông Đuống, sông Hồng Lại vui Hà Nội tựa tưng sông Đà Sông Cầu quan họ thiết tha Cà Lồ - sông cả - mượt mà vắt ngang Sông Tô, sông Nhuệ mơ màng Mình qua sông Tích hay sang đập Phùng Chào con sông Đáy thủy chung Mấy lần thoát lũ đãtừng có nhau Hôm qua nào có núi cao Ba Vì non Tản nay vào Thủ đô Mình lên núi Sóc ta chờ Vó câu ông Gióng bây giờ còn bay...
Quê em đồng bãi Giang Biên Có giống ngô tốt, anh khen hết lời. Giờ ngô đất mới, em ơi Bắp dài, hạt mẩy gấp đôi quê nhà Vụ một thu hoạch vừa qua Thiếu kho chứa bắp, thiếu nhà hong ngô Ngô chen đầy bịch, đầy bồ Ngô leo lên mái, ngô bỏ quanh hiên Ai về nhắn với Giang Biên Nam Ban nay đãnên miền ngô lai Trồng ngô chẳng chịu thua ai Thách người đồng bãi đua tài với anh.
Ngày xưa không đất cắm dùi Tha phương cầu thực bằng đôi chân gầy Bây giờ lên ngự máy bay Cưỡi mây vài tiếng tới ngay lâm đồng Đất hồng như bãi sông Hồng Chả bao giờ đất phụ công của người Đảng cho đôi cánh của đời Ta bay đủ tám phương trời cũng bay.
Đồng em lạc béo, khoai thơm, Cấy trồng lúa cũng vượt hơn mọi mùa. Qua rồi những cảnh năm xưa Nắng lên đãcạn, chớm mưa đãđầy. Bây giờ ruộng đó người đây Tay súng thêm mạnh, tay cày thêm chăm. Phương Trù ai đãghé thăm, Nay về Dục Tú chắc rằng cũng mê!
Canh muống nấu với tương gừng Ai ơi ngon bữa xin đừng quên nhau. Nắng mưa ruộng cạn đầm sâu Một năm tám lứa trồng rau cho mình.
Tay cầm mấy mớ rau non Nhớ công hợp tác chăm nom mấy lần Dù em chả lấy chồng gần Mẹ cha vẫn sẵn canh cần xãcho.
Ngày nào hai đứa bảo nhau Trồng mươi cây mướp phía sau sân nhà. Bây giờ mướp đãra hoa Tay em thụ phấn quả ra trĩu giàn. Ước gì cấy vãn anh sang Chung mâm chung bát bữa cơm đầu mùa. Mướp non em nấu canh cua Để đền công bạn hôm xưa bắc giàn.
Cải nào bằng cải Đông Dư Lá như lá cọ, bẹ như bẹ dừa Nhà ai mua vại hay chưa Để ta hong cải nén dưa hộ người Vụng tay xin chớ vội cười Chỉ e ăn một nhớ mười cải quê Muốn về sơm sớm mà về Muốn mau qua bến Bồ Đề cho mau Vui chưa xe trước xe sau Cải xanh mát cả nhịp cầu Long Biên.
Hẹn gì hẹn bẩy hẹn ba Hết hẹn gốc bưởi hẹn qua gốc đào Không ra e tiếng làm cao Ra thì ăn nói làm sao cho vừa Hẹn gì những cợt những đùa Để nghi để ngại để ngờ lòng nhau Lắm sương thì chả xanh trầu Lỡ lầm một phút khổ đau suốt đời Hẹn gì hẹn thế, chịu thôi Gốc đào, gốc bưởi anh ngồi mình anh.
Năm canh đánh suốt năm canh Lúa rau vẫn thắm màu xanh ruộng vườn Làng hoa vẫn ngát hương thơm ánh đèn vẫn sáng phố phường gần xa Nửa đêm người thợ vào ca Tinh sương vẫn tiếng rao quà thanh thanh. Năm canh đánh suốt năm canh Vẫn cô mậu dịch đẩy nhanh xe hàng Lắng nghe tiếng máy nhịp nhàng Leng keng tàu điện rộn ràng cửa ô Hiu hiu rét ngọt trong mưa Êm êm tiếng chổi nhẹ đưa mặt đường Năm canh là một đêm trường Bom rơi là thế, phố phường là đây Tay ta xuyên chín tầng mây Quật cho lũ “pháo đài bay” tan tành.
Năm canh đánh suốt năm canh Quân thù bốc cháy đỏ thành Thăng Long Mắt em buồn ngủ hay không Chín đêm quan sát rõi trông bầu trời Năm canh chỉ một đêm thôi Mà vàng thử lửa rạng ngời bốn phương. Khâm Thiên, Uy Nỗ, An Dương Lòng dân như ngọc kim cương đất này Giẫm chân lên “pháp đài bay” Mà xem giặc Mỹ giơ tay, cúi đầu... Bom rơi rơi suốt canh thâu Vươn vai rũ bụi nhìn nhau lại cười Tối nay vào trận thứ mười Năm canh lại sáng dáng người Thủ đô.
Bước chân qua đoạn đường này Gặp cô thợ điện thử dây bên đường Hỏi đùa: “Cô gái công trường”. - “Không, em chính ở quê hương đây mà...”.
Máy xay tôi ghé thăm qua Gặp mấy ông già cũng lại công nhân Hỏi ông, ông cũng phân trần: “Xã viên mới học có phần chưa quen”.
Mưa bay, gió lạnh, mưa bay Con đường hút giữa đêm dày mênh mông Con đường hút giữa cánh đồng Con đường hút giữa phập phồng đèn xe ễnh ương tìm gọi bạn bè Ru đôi mi mắt nặng nề trong đêm Bóng ai lặng lẽ bên thềm Hạt mưa cứ bắn vào thêm với người...
Xe nào vội vã về xuôi Vút qua gửi lại nụ cười bình yên Xe nào ì ạch đang lên Hàng chi phủ bạt kín trên thế này? Những dòng số vội ghi ngay Những câu hỏi thoáng một giây ùa vào.
Ai đi giữa trận mưa rào Bọc gì nặng chĩu đeo sau lưng người Đường đang trơn lắm em ơi! Hon-đa chớ phóng đùa chơi tử thần Dõi xa rồi lại trông gần ánh đèn đã rọi mấy lần vòng quanh Có con tàu ngược băng nhanh Đung đưa Dốc Lã đêm lành lặng yên...
Tôi vừa qua phố Yên Viên Về thăm trạm đặt giữa miền đồng quê Ô-tô ngàn chiếc đi về Mỗi ngày trăm việc bộn bề diễn ra Phải nào kiểm soát xe qua Tuần lưu đi suốt cả ba đoạn đường Bên này cầu Đuống yêu thương Đến nơi cuối đất Yên - Thường giáp ranh
Ngã ba lối rẽ chợ Nành Lại ga đầu mối gian manh cũng nhiều. Đã bao nắng sớm mưa chiều Mặt đường đã thuộc, quán lều đã quen Lái xe toàn tuyến nhớ tên Dấu chân mười bốn anh em trải dài...
Niềm vui sóng vỗ sông Hồng Soi nghiêng nhịp thép bềnh bồng mây đưa Cầu phao bến đợi năm xưa Ngô xanh đất bãi mái bờ xe lên.
Bàn tay ai vẫy dưới thuyền Đỏ cờ ai múa mừng trên mặt cầu Đôi bờ náo nức sang nhau Sáu trăm ngày ấy hai đầu thi công
Đã từng nắng táp mưa dông Cầu rung gió quật, trụ lồng lũ quây Đã từng đinh tán tê tay Búa chồn móng cọc, rầm bay ngang trời
Âm vang tiếng hát xây đời Lửa hàn thắp sáng mặt người trong đêm Sớm chiều nghẽn lối Long Biên Càng thêm thôi thúc, càng thêm gọi chờ.
Diệt thù cướp giáo thành thơ Bảy trăm năm trước bây giờ Chương Dương Cầu ta tự lực tự cường Thủ đô vào hội mở đường thông xe Bốn phương rộng lối đi về Phúc Tân nối với Bồ Đề từ nay.
Thăng Long đã đẹp rồng bay Chương Dương vầng sáng sông này vui thêm.
Phất cờ đồng khởi thi đua Thủ đô nổi trống vào mùa dựng xây.
Đất xưa chôn pháo đài bay Đẹp tươi ngói đỏ từng ngày lên cao Bàn tay ai xẻ chiến hào Bây giờ đào móng cho bao ngôi nhà Mười năm nổi lửa Hồng Hà Nước non vang dội khúc ca anh hùng Bây giờ xây cuộc đời chung Bài ca lao động anh hùng lại vang.
Có sang Thủ Lệ mời sang Mà xem vườn thú mở mang bốn bề Sông Hồng ai đắp chân đê Đường Trần Quang Khải đi về thênh thang Quỳnh Lôi thoát cảnh nước dềnh Ai khơi lòng cống cho mình mình ơi!
Thanh Nhàn bùn đọng bao đời Xây vườn hoa mới mọi người gom tay Đống Đa hồ cá là đây Bàn tay tuổi trẻ bao ngày đào sâu Có qua Tô Lịch cùng nhau Dòng sông nạo vét mở đầu xuân nay.
Một lời xin hẹn cùng ai Công trường góp sức đua tài đôi ta Chung tay xây dựng quê nhà Đất anh hùng nở thêm hoa anh hùng.
|