Đất Sài Gòn nam thanh nữ tú Cột cờ Thủ Ngữ thật là cao Vì thương anh em vàng võ má đào Em tìm khắp chốn nhưng nào thấy anh
Đắng cay cũng thể ruột rà Ngọt ngào cho lắm cũng là người dưng
Đồng bào đồng trạch
Đêm qua trời sáng trăng rằm Anh đi qua cửa em nằm không yên Mê anh chẳng phải mê tiền Thấy anh lịch sự có duyên dịu dàng Thấy anh em những mơ màng Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôi Thấy anh chưa kịp ngỏ lời Ai ngờ anh đã vội dời gót loan Thiếp tôi mê mẩn canh tàn Chiêm bao như thấy anh chàng ngồi bên Tỉnh ra lẳng lặng yên nhiên Tương tư bệnh phát liên miên cả ngày Nghĩ rằng duyên nợ từ đây Xin chàng hãy lại chơi đây chút nào Cho thiếp tỏ thiệt thấp cao!
Đâu là thấp, đâu là cao Đất thấp, trời thì cao Ngọn đèn sáng tỏ hơn sao trên trời Chiếu hoa, em trải anh ngồi Khi buồn thơ thẩn ra chơi vườn đào Con mắt anh sắc hơn dao Trứng gà phơn phớt lòng đào hỡi anh Tren non trong trắng ngoài xanh Gương tàu soi to mặt anh mặt nàng Chỉ ngũ sắc xanh, đo,û trắng, vàng Bùa yêu ăn phải dạ càng tương tư Đôi ta năm đợ tháng chờ Cái khăn em đội phất phơ trên đầu Con mắt anh liếc sắc hơn dao cau Cau non tiện chũm cho nhau ăn cùng Một quan là sáu trăm đồng Một cây là sáu trăm cành Một cành là sáu trăm hoa Thưa anh em đã giải ra Mong anh kết nghĩa giao hòa cùng em!
Đêm qua đêm lạnh đêm lùng Đêm đắp áo ngắn đêm chung áo dàị Bây giờ chàng đã nghe ai Áo ngắn chẳng đắp, áo dài không chung Bây giờ sự đã nhạt nhùng Dấm thanh đổ biển mấy thùng cho chuạ Cá lên mặt nước cá khô Vì anh em phải giang hồ tiếng tăm.
Ở đây lắm kẻ gièm pha Nói vào thì ít nói ra thì nhiềụ Thương anh thương đủ mọi điều Gió quanh em sẽ liệu chiều em chẹ Ai nói chi chàng chớ có nghe Ông Tơ bà Nguyệt đã xe ta rồi Dù ai khuyên đứng dỗ ngồi Thì chàng cũng cứ đãi bôi qua lần.
Ai ơi giữ chí cho bền Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai Xin đừng làm, nói đơn sai Tin mình đừng sợ những lời dèm pha Anh em một họ một nhà Thương nhau chân thật đường xa cũng gần
Ai về đợi với em cùng Thân em nay bắc mai đông một mình Chi bằng ruộng tốt rừng xanh Vui cha, vui mẹ, vui anh em nhà!
Ai về đừng bảo cầm khăn Có một đồng bạc để dành cưới em Ba hào thời để mua tem Mời hết thiên hạ anh em xa gần Cưới em ăn uống linh đình Sơn Tây, Hà Nội đồn mình lấy ta Một hào anh mua con gà Hào hai đi chợ, hào ba đi tàu Năm xu mua gói thuốc lào Hào tư mua gói chè tầu uống chơi Một hào đong gạo thổi xôi Năm xu mua thịt, còn thời rau sưa Anh ngồi anh tính cũng vừa Cưới em đồng bạc còn thừa một xu.
Anh đàng anh em đàng em
Anh đành hanh xó bếp Chi.xách bi.đầu giường
Anh đi đằng đông em đi đằng tây
Anh đi đằng anh em đi đằng em
Anh đóng đanh lỗ đít chị xách bị đầu hè
Anh chị em đồng hao
Anh chị em bạn
Anh chị em bạn dì
Anh chị em con cô con cậu
Anh chị em dị bào
Anh chị em dì dà
Anh chị em họ
Anh chị em kết nghĩa
Anh chị em ruột
Anh chị em sinh đôi
Anh chị em thúc bá
Anh chị em trong nhà dĩ hòa vi quý
Anh em ăn ở thuận hoà Chớ điều chếch lệch người ta chê cười
Anh em đóng cửa bảo nhau
Anh em bất nghĩa chi khèo Anh dữ như mèo tôi lại như trâu
Anh em bất nghĩa chi khoèo
Anh em bất nghĩa chi tồn
Anh em bốn bể là nhà Người dưng khác họ vẫn là anh em
Anh em bốn biển một nhà
Anh em cốt nhục đồng bào Kẻ sau người trước phải hầu cho vui Lọ là ăn thịt ăn xôi Quí hồ ở nết tới lui bằng lòng
Anh em cốt nhục đồng bào Vợ chồng cũng nghĩa lẽ nào chẳng thương
Anh em cốt nhục một nhà Kẻ sau người trước thuận hòa cho vui Quý hồ ăn ở tới lui vừa lòng
Anh em cột chèo
Anh em cột chèo như mèo với chó
Anh em chồng vợ sum vầy Vui này đã bỏ những ngày chia ly
Anh em chém đằng gọng Ai chém nhau đằng lưỡi.
Anh em chém nhau đằng giọng (bề sống) Không ai chém nhau đằng (bề) lưỡi
Anh em chín họ mười đời Hai đằng cùng có, chẳng rời nhau ra
Anh em con chú con bác
Anh em cùng cha khác mẹ
Anh em cùng mẹ khác cha
Anh em gạo đạo nghĩa (đạo ngãi) tiền
Anh em hạt máu sẻ đôi
Anh em hiền thậm là hiền Bởi một đồng tiền mà đấm đá nhau
Anh em hiền thật là hiền Bởi một đồng tiền làm mất lòng nhau
Anh em khinh trước làng nước khinh sau
Anh em khúc trên khúc dưới
Anh em kiến giả nhất phận
Anh em kính trước làng nước kính sau
Anh em lộn kề
Anh em lo trước làng nước lo sau
Anh em một giọt máu sẻ làm đôi
Anh em một khí huyết dây (huyết phân) Cũng như người có chân tay (tay chân) khác gì Ai ơi lấy đấy mà suy Có câu đường lệ trong thi để truyền
Anh em nắm nem
Anh em nắm nem chia đều
Anh em nào phải người xa Cùng chung bác mẹ một nhà cùng thân Yêu nhau như thể tay chân Anh em hòa thuận hai thân vui vầy
Anh em như chân như tay Vợ chồng như áo, cởi ngay tức thì (nên lìa)
Anh em như chân tay Anh nhường em kính
Anh em như chân với tay Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần
Anh em như chông như chà
Anh em như dao với mác
Anh em như kèn với trông
Anh em như tay chân
Anh em như thể chân tay Cùng cha cùng mẹ hăng say việc nhà
Anh em như thể tay chân Anh em hòa thuận hai thân vui vầy
Anh em như thủ túc
Anh em rể
Anh em rể đánh nhau bể đầu
Anh em rể chẳng kể vào đâu
Anh em thật thậm là hiền Chỉ một đồng tiền làm mất lòng nhau
Anh em thuận hiền Vi.đồng tiền mà mất lòng nhau
Anh em tính trước làng nước tính sau
Anh em trai ở với nhau mãn đại Chi.em gái ở với nhau một thời Dù ai nói ngược nói xuôi Ta đây vẫn giữ đạo trời khăng khăng
Anh em trên dưới kính nhường
Anh em trong nhà đóng cửa bảo nhau
Anh em xa láng giềng gần
Anh không ra anh, em không ra em
Anh là con trai nhà nghèo Nàng mà thách thế anh liều anh lo Cưới em anh nghĩ cũng lo Con lợn chẳng có, con bò thì không Tiền gạo chẳng có một đồng Thiên hạ hàng xứ cũng không đỡ đần Sớm mai sang hiệu cầm khăn Cầm được đồng bạc để dành cưới em Ba hào anh để mua tem Gửi thư mời khắp anh em xa gần Trăm năm kết ngãi châu trần Nhớ ngày nên lứa giao loan với mình Họ hàng ăn uống linh đình Cả tỉnh Hà Nội đồn mình lấy ta Hào tư anh để mua gà Sáu xu mua rượu, hào ba đi tàu Bẩy xu mua lấy trăm cau Một hào mua gói chè tầu uống chơi Một hào cả đỗ lẫn xôi Một hào gạo tẻ với nồi rau dưa Anh ngồi anh tính cũng vừa Cưới em đồng bạc chẳng thừa một xu
Anh ngủ em thức, anh trực em nằm
Anh ra anh em ra em
Anh thương em vạn anh quý em nghìn
Anh thay cha coi nhà coi ruộng
Anh thuận em hòa là nhà có phước
Anh trên nanh dưới dái Chị, như bãi cứt trâu
Bởi anh đành đoạn, Đốn ngọn cây bần Thương anh em phải sớm hôm Không cho ghe cá đậu gần ghe tôm,
Bán anh em xa mua láng giềng gần
Chẳng thi chẳng đỗ chẳng sao Anh em không được người nào bỏ nhau Phải đòi cho được thày Cầu. Phải đào hết đất nhà giàu đổ đi.
Chờ anh em hết sức chờ Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông.
Dị mẫu đồng phụ
Dị phụ đồng mẫu
Có chè có rượu không thiếu anh em
Con cô con cậu thì xa Con chú con bác thật là anh em
Em liều một chén dầu chanh Con nào hỗn dữ vuốt nanh em bẻ liền
Em thấy anh em cũng muốn chào Sợ rằng chi.ả dắt dao trong mình Dao trong mình, gươm anh cặp nách Thuận nhơn tình khoét vách sang chơi
Em thấy anh em cũng muốn chào Sợ anh chồng cũ nó đứng bờ rào hắn trông - Hắn trông thì mặc hắn trông Đã quyết một lòng ta sẽ lấy nhaụ
Em thấy anh em cũng muốn chào Sợ lòng bác mẹ cây cao lá dài Em thấy anh, em cũng muốn thương Sợ lòng bác mẹ soi gương không từng.
Gặp anh em chẳng muốn chào Hay là em có chốn sang giàu hơn anh?
Gặp anh em hỏi vài lời Tháng năm khô hạn chim trời ăn chi - Chim trời thì hưởng lộc trời Cớ sao em bậu hỏi lời đón ngăn
Gặp anh em nở nụ cười Vắng anh em lại giọt vơi giọt đầy
Gặp em thì gặp cho lâu Vắng anh em lại giọt vơi giọt đầy
Gái lớn trong nhà như ma chưa cất Anh em bằng mặt chưa chắc bằng lòng Nước đục đánh phèn lại trong Thế nào đi nữa con dòng vẫn hơn
Gió đưa cành mận gió lận cành đào Vì anh em phải ra vào tối tăm Tối tăm thì mặc tối tăm Chờ cho bác mẹ đi nằm sẽ hay Thoạt vào anh nắm cổ tay Xin đừng hô hoán việc nầy thêm to
Hò ơ Bớ này anh nó ơi Số phận em giao phó cho trời xanh Lấy anh em không lấy Nhưng dạ cũng không đành làm ngơ Vốn em cũng chẳng bơ thờ Em đã hằng chọn trong lóng đục Nhưng vẫn còn chờ nợ duyên Vốn em muốn lấy ông thầy thuốc cho giàu sang Nhưng lại sợ ổng hay gia hay giảm Em muốn lấy ông thầy pháp cho đảm Nhưng lại sợ ổng hét la ghê gốc Em muốn lấy chú thợ mộc Nhưng lại sợ chú hay đục khoét rầy rà Em muốn lấy anh thợ cưa cho thật thà Nhưng lại sợ trên tàn dưới mạt Em muốn lấy người hạ bạc, Nhưng lại sợ mang lưới mang chài Em muốn lấy anh cuốc đất trồng khoai Nhưng lại sợ ảnh hay đào hay bới Em cũng muốn chọn anh thợ rèn kết ngỡi Nhưng lại sợ ảnh nói tức nói êm Bằng lấy anh đặt rượu làm men
Hò ơ Bớ người không quen ơi Nghe anh em cũng muốn thương nhiều Nhưng hoa đà có chu..(ờ) Hò ơ... Nhưng hoa đà có chủ,khó chiều dạ anh Hò ơ... Chim kia thỏ thẻ trên cành Nghe em nói vậy
Hò ơ Chờ anh em hết sức chờ Chờ cho rau muống... (ờ) Hò ơ... Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông
Hò ơ Phù sa nước đục khó dòm Nhớ anh em khóc... (ờ) Hò ơ... Nhớ anh em khóc đỏ lòm con ngươi
Hò ơ... (chớ) Bớ này anh nó ơi Số phận em giao phó cho trời xanh Lấy anh em không lấy, Nhưng dạ cũng không đành làm ngơ Vốn em cũng chẳng bơ thờ Em đã hằng chọn trong lóng đục, Nhưng vẫn còn chờ nợ duyên Vốn em muốn lấy ông thầy thuốc cho giàu sang, Nhưng lại sợ ổng hay gia hay giảm Em muốn lấy ông thầy pháp cho đảm, Nhưng lại sợ ổng hét la ghê gốc Em muốn lấy chú thợ mộc, Nhưng lại sợ chú hay đục khoét rầy rà Em muốn lấy anh thợ cưa cho thật thà, Nhưng lại sợ trên tàn dưới mạt Em muốn lấy người hạ bạc, Nhưng lại sợ mang lưới mang chài Em muốn lấy anh cuốc đất trồng khoai, Nhưng lại sợ ảnh hay đào hay bới Em cũng muốn chọn anh thợ rèn kết ngỡi, Nhưng lại sợ ảnh nói tức nói êm Bằng lấy anh đặt rượu làm men,
Hò ơ... (chớ) Bớ người không quen ơi Nghe anh em cũng muốn thương nhiều Nhưng hoa đà có chủ...(ờ) Hò ơ... (chớ) Nhưng hoa đà có chủ, khó chiều dạ anh
Hò ơ... (chớ) Chờ anh em hết sức chờ Chờ cho rau muống... (ờ) Hò ơ... (chớ) Chờ cho rau muống lên bờ trổ bông
Hò ơ... (chớ) Ôi thôi bình tích bể rồi Chén chung lỡ bộ ... (ờ) Hò ơ... (chớ) Chén chung lỡ bộ đứng ngồi sao yên Hò ơ... (chớ) Phù sa nước đục khó dòm Nhớ anh em khóc... (ờ) Hò ơ... (chớ) Nhớ anh em khóc đỏ lòm con ngươi
Khôn ngoan đối đáp người ngoài Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau
Khôn với vợ dại với anh em
Hôm qua dạo phố cầm khăn Cầm được đồng bạc để dành cưới em. Ba hào anh để mua tem Gửi thư mời khắp anh em xa gần. Trăm năm kết nghĩa Châu Trần Nhớ ngày kết nghĩa giao loan với mình. Họ hàng ăn uống linh đình Cả tỉnh Hà Nội đồn mình lấy ta Hào tư anh để mua gà Sáu xu mua rượu, hào ba đi tàu Bảy xu anh để mua cau Một hào mua gói chè tầu uống chơi Một hào cả đỗ lẫn xôi Một hào gạo tẻ với nồi rau dưa Anh ngồi anh tính cũng vừa Cưới em đồng bạc chẳng chừa đồng xu
Khi (Kẻ) nghèo thì chẳng ai nhìn Đến khi đỗ trạng chín nghìn anh em (nhân duyên)
Khó khăn thì chẳng ai nhìn Đến khi đổ Trạng chín nghìn anh em
Khó khăn thì chẳng ai nhìn Tới khi có của chín nghìn anh em
Khoan khoan gá nghĩa, Thủng thỉnh giao hòa, Để cho em hỏi thử cửa nhà ra sao ? Anh em, cha mẹ thế nào ? Nói ra em biết âm hao cho tường, Hà miền, hà thị, hà phương, Hà quê, hà quán em chưa tường đục trong. Và đây lời hỏi sau cùng Nói ra cho em biết đã "tơ hồng" đâu chưa ? - Xa xôi chi đó mà hỏi miền, hỏi thị, Lạ lùng chi em hỏ quán hỏi quê Đất Bình Dương vốn thật quê chàng Lánh nơi thành thị tìm đàng du sơn Xuân xanh hai tám tuổi tròn Hoa còn ẩn nhụy, chờ bình đơm bông
Lục tỉnh có hạt Ba Xuyên Bạc Liêu chữ đặt bình yên dân rày Mậu Thìn vốn thiệt năm nay Một ngàn hai tám, tiếng rày nổi vang Phong Thạnh vốn thiệt tên làng Giá Rai là quận, chợ làng kêu chung Anh em Mười Chức công khùng Bị tranh điền thổ, rùng rùng thác oan…
Làm anh ăn trước bước đầu Dạy dỗ (Vẽ vời) em út ngõ hầu thay cha
Làm anh ăn trước bước đầu Dạy dỗ em út ngõ hầu thay cha
Làm người phải biết cương thường Xem trong ngũ đẳng quân vương đứng đầu Thờ cha kính mẹ trước sau Anh em hòa thuận mới hầu làm nên Vợ chồng đạo nghĩa cho bền Bạn bè chung thủyy, dưới trên đàng hoàng.
Làm sui (suôi) một nhà làm gia cả họ Gà cỏ cũng trơ mỏ về rừng (*) Anh em trên kính dưới nhường Là nhà có phúc mọi đường yên vui
Làm tôi thằng hủi hơn chịu tủi anh em
Lính hết phiên quan viên rã đám Mỗi người một nắm thì đắm đò ông Tuy rằng xứ Bắc xứ Đông Khắp trong bờ cõi cũng dòng anh em
Linh tại ngã bất linh tại ngã Chết giả mới biết dạ anh em Dẫu rằng trí thiểu tài hèn Chịu khó nhẫn nại cũng nên cơ đồ
Lúc nghèo thì chẳng ai nhìn Đến khi đỗ Trang chín nghìn anh em
Mậu Thìn vốn thiệt năm nay Một ngàn năm tám, tiếng rày nổi vang Phong Thạnh vốn thiệt tên làng Giá Rai là quận, chợ làng kêu chung Anh em Mười Chức công khùng Bị tranh điền thổ, rùng rùng thác oan…
Một mẹ già bằng ba đứa ở Anh em trong nhà đóng cửa bảo nhau
Mát mặt với anh em
Nước trong xanh bên thành con yến trắng Thẳng cánh cò bay tới cõi xa xăm. Anh đi mô không bóng không tăm, Năm canh em đợi ruột tằm héo hon. Một vũng nước trong, mười dòng nước đục, Một trăm người tục, một chục người thanh. Biết bao gan ruột gởi mình? Mua tơ thêu lấy tượng Bình Nguyên Quân Thiên sinh nhơn hà nhơn vô lộc, Địa sinh thảo, hà thảo vô căn, Một mình em ngồi giữa lòng thuyền dưới nước trên trăng. Biết ai trao duyên gởi nợ cho bằng thế gian? Nhật mang mang hề bất kiến tiêu tức, Dạ trầm trầm bất kiến vãng lai, Em có thương thì phải nguyện như ai; Chớ có thấy non cao mà sấp mặt, Chớ có thấy biển rộng sông dài mà sấp lưng. Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp, Anh qua không kịp tội lắm em ơi! Nghĩa tào khang ai mà vội dứt, đêm nằm tấm tức luỵ nhỏ tuôi rơi, Bấy lâu ni chịu tiếng mang lời Dẫu có xa nhau đi nữa, cũng bởi ông Trời mà ra.
Nên ra trên kính dưới nhường Chẳng nên đạp hắt bên đường mà đi
Người dưng có ngãi thì đã người dưng Anh em bất nghĩa thì đừng anh em.
Người dưng có ngãi thì đãi người dưng Anh em vô ngãi thì đừng anh em
Ngoài anh em trong cờ bạc
Nhà anh có một thước ao Anh trồng rau ngổ anh rào chung quanh. Yêu anh em sẽ lấy anh Nhỡ khi đói khát nấu canh ăn cùng.
Nhà em có vại cà đầy Có ao rau muống có đầy chum tương. Dù không mỹ vị cao lương Trên thờ cha mẹ, dưới nhường anh em. Một nhà vui vẻ êm đềm Đói no tùy cảnh không luồn lụy ai
Nhác trông nhà ngói năm gian Thấy chàng lịch sự khôn ngoan có tài Cho nên em chẳng lấy ai Em quyết chờ đợi một vài ba đông. Yêu anh em chẳng lấy chồng Em dốc một lòng chờ đợi lấy anh.
Nhác trông tấm áo vá vai Thầy mẹ anh vá hay tài vá nên? Nhác trông tấm áo có duyên Miệng cười hoa nở càng nhìn càng ưạ Áo anh em mặc cũng vừa Ông Tơ bà Nguyệt khéo lừa đôi tạ
Nhác trông thấy bóng anh đi Thấy chân anh bước dạ thì em thương. Nhác trông thấy bóng anh qua Hình dung chải chuốt thật là xinh saọ Em mong thấy mặt em chào Vắng anh em những khát khao đêm ngày
Nhiều sương cỏ mới bạc đầu Thương anh em chịu thảm sầu từ đây
Nóc nhà cao hơn nóc chợ L… vợ coi trọng hơn nghĩa anh em.
Núi Ngự Bình mơ màng trăng gió Niềm tâm sự ai thấu rõ cho mình; Đoái nhìn sông Hương nước chảy thanh thanh, Sông bao nhiêu nước dạ em si tình bấy nhiêu. Núi Ngự Bình trước tròn sau méo, Sông An Cựu nắng đục mưa trong, Mặc ai một dạ hai lòng, Em ôm duyên thủ tiết loan phòng đợi anh. Nước trong xanh bên thành con yến trắng Thẳng cánh cò bay tới cõi xa xăm. Anh đi mô không bóng không tăm, Năm canh em đợi ruột tằm héo hon. Thiên sinh nhơn hà nhơn vô lộc, Địa sinh thảo, hà thảo vô căn, Một mình em ngồi giữa lòng thuyền dưới nước trên trăng. Biết ai trao duyên gởi nợ cho bằng thế gian?
Phụ mẫu sanh em để phụ mẫu định Em đâu dám tư tình cải lệnh mẹ cha
Quả đào tiên ruột mất vỏ còn Em đón anh em hỏi đường mòn ai đi.
Rủ nhau lên hiệu cầm khăn Cầm được đồng bạc, để dành cưới em. Ba hào thì để mua tem Tư giấy mời khắp anh em xa gần. Trăm năm kết ngãi Châu Trần Nhớ ngày kết ngãi giao loan với mình. Hai họ ăn uống linh đình Sơn Tây, Hà Nội đồn mình lấy tạ
Thương anh em chẳng nói ra Trong ruột thì héo, ngoài da thì vàng.
Thương anh không lấy được anh Em về tạc tượng vẽ tranh em nhìn Thương anh không lấy được anh Em về tự vẫn trên cành khoai môn
Thấy anh em cũng muốn chào Sợ rằng chi.cả giắt dao trong mình. Đấy giắt dao đây gươm kề nách Thuận nhân tình cắt vách sang chơị
Thấy anh em cũng muốn theo Em sợ anh nghèo anh bán em đi Lấy anh em biết ăn gì Lộc sắn thì chát, lộc si thì già Lấy anh không cửa không nhà Không cha không mẹ biết là cậy ai
Thấy anh em những mơ màng Tưởng rằng đây đấy phượng hoàng kết đôị Thấy anh như thấy mặt trời Chói chang khó ngó trao lời khó traọ
Thấy hoa anh muốn lại gần Thấy cá dưới nước muốn dừng chân xem Thấy anh em muốn hỏi xem Hỏi em đã định tơ duyên khi nàọ
Thế thường gần mực thì đen Anh em bằng hữu phải nên chọn người
Thà làm tôi thằng hủi hơn chịu tủi anh em
Theo anh em cũng muốn theo Em sợ anh nghèo anh bán em đi Nghèo thời bán cột bán nhà Nào ai có bán vợ theo bao giờ
Thói thường gần mực thì đen Anh em bạn hữu phải nên chọn người Những người lêu lổng chơi bời Cùng là lười biếng ta thời tránh xa
Tri Tôn- Châu Đốc rất gần Thương anh em nhớ, em lần xuống thăm.
Trong anh em ngoài cờ bạc
Vợ anh em chẳng dám bì Vợ anh vàng bảy em thì than ba Ước gì ta ở một nhà, Để xem vàng bảy than ba thế nào? Vàng bảy anh vứt xuống ao Than ba anh để võng đào anh đưa. Dù ai đi sớm về trưa Anh ngồi nghỉ mát mà đưa võng đào.
Vách thành cao lắm khó dòm Nhớ anh em khóc đỏ lòm con ngươi
Vì sàng cho gạo xuống nong Vì anh em phải long đong cả ngày
Xin đừng hóa đỉa hóa giòi hóa vắt Bởi nó đối với tôi có ác cũng anh em Một, xin hóa nhà rông Một, xin hóa nhà rông Cho dân làng có chỗ hội làng Hai, xin hóa nhà sàn Cho dân làng có chỗ ở Ba, xin hóa kho lúa Cho dân có chỗ chứa cái ăn…
Yêu nhau chị em gái vái nhau chị em dâu Đánh nhau đến vỡ đầu là anh em rể
|